Kiệu hoa không đưa Diệp Ninh đến một phủ đệ thông thường mà tiến sâu vào lòng đất, nơi Thành phố Ngầm của giới quý tộc Thú nhân ẩn mình dưới lớp vỏ bọc phồn hoa của kinh thành. Đây là một thế giới xa hoa nhưng lạnh lẽo, nơi ánh sáng không đến từ mặt trời mà tỏa ra từ những khối thạch quang phát liên tục, rọi chiếu lên những công trình kiến trúc mang hơi hướm cổ quái và dính nhớp. Diệp Ninh ngồi trong kiệu, tay nắm chặt lọ thuốc gây tê giấu trong ống tay áo, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của áp suất và mùi hương tanh ngọt đặc trưng của loài thú đang dần bao trùm không gian.
Khi rèm kiệu được vén lên, Tư Đồ Dực xuất hiện dưới ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn lồng đỏ. Hắn là tân khoa Trạng nguyên, nhưng đồng thời cũng là một Thú nhân thuộc tộc Hồ ly danh tiếng với vẻ ngoài lãng tử, đôi mắt dài hẹp luôn lấp lánh sự đa tình giả tạo. Hắn mặc bộ hỷ phục đỏ thẫm, mái tóc đen mượt xõa tung sau gáy, tỏa ra một loại mị lực khó cưỡng có thể làm xiêu lòng bất cứ nữ nhân nào. Tuy nhiên, Diệp Ninh nhìn thấu qua lớp vỏ bọc ấy, cô thấy được sự chuyển động không tự nhiên của đồng tử hắn và mùi hương xạ nồng nặc đang cố che đậy mùi thịt thối rữa của những kẻ chuyên săn đuổi linh hồn.
Ngay tại sảnh đường đón dâu, trước sự chứng kiến của quan khách và cả phụ thân Diệp Ninh, Tư Đồ Dực không hề giấu giếm bản chất phong lưu trăng hoa của mình. Hắn bước qua Diệp Ninh như một món đồ trang trí, trực tiếp tiến đến bên cạnh tiểu phù dâu đang đứng nép mình bên cạnh kiệu hoa. Với một cử chỉ lơi lả, hắn dùng chiếc quạt xếp nâng cằm cô gái trẻ lên, buông những lời tán tỉnh ngọt xới ngay trước mặt tân nương của mình. Tiếng cười đùa của hắn vang vọng khắp sảnh đường, hòa cùng tiếng xì xào của đám đông quý tộc Thú nhân đang nhìn Diệp Ninh bằng ánh mắt chế giễu, như thể đang xem một vở kịch hài hước về một con mồi tội nghiệp.
Diệp Ninh đứng yên dưới tấm khăn voan đỏ, hơi thở bình thản đến đáng sợ. Kiếp trước, nếu rơi vào hoàn cảnh này, cô chắc chắn sẽ cảm thấy nhục nhã đến mức muốn đâm đầu vào cột mà chết. Nhưng giờ đây, cô chỉ thầm quan sát cách Tư Đồ Dực cử động. Cô nhận ra mỗi khi hắn cười, lớp da sau tai hắn lại khẽ giật mạnh, dấu hiệu của một kẻ đang cố kìm nén việc hóa hình để duy trì nhân dạng. Những lời tán tỉnh lăng nhăng kia không chỉ là thói quen, mà là cách hắn thu thập "hương vị" từ những nữ nhân khác nhau để kích thích bản năng săn mồi của tộc Hồ ly trước đêm động phòng.
Sự ngăn nắp trong suy nghĩ giúp Diệp Ninh giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối giữa không gian náo nhiệt đầy thú tính này. Cô không hề lên tiếng oán trách hay tỏ ra yếu thế, điều đó vô tình khiến Tư Đồ Dực cảm thấy mất hứng. Hắn thu lại chiếc quạt, liếc nhìn Diệp Ninh với một tia tò mò thoáng qua trong đôi mắt xám tro rồi mới lững thững quay lại nắm lấy dải lụa đỏ để dẫn cô vào làm lễ. Diệp Ninh bước đi trên thảm đỏ, cảm nhận được lớp bột hóa chất gây tê đang tỏa ra hơi nóng trong lòng bàn tay. Cô biết rằng đêm nay, gã hồ ly lãng tử này sẽ nhận ra rằng tân nương mà hắn vừa sỉ nhục không phải là một nữ nhân yếu đuối, mà là một thợ săn mang theo vũ khí của một thời đại hoàn toàn khác.