Tiếng bước chân uy nghiêm của phụ thân vang lên phía sau bình phong, nhưng tâm trí Diệp Ninh lúc này không còn đặt ở sảnh chính Diệp phủ. Một mảng ký ức xa xăm từ thời thơ ấu, khi cô còn được bà ngoại nuôi dưỡng ở vùng biên thùy hẻo lánh, chợt ùa về rõ nét. Bà ngoại vốn không phải người thường, bà là người hiếm hoi còn sót lại của một tộc người cổ xưa nắm giữ bí mật về thế giới Thú nhân – những sinh thể mang hình hài con người nhưng mang trong mình bản năng và sức mạnh tàn khốc của dã thú. Kiếp trước, Diệp Ninh từng cho rằng đó chỉ là những câu chuyện thần thoại hù dọa trẻ con, nhưng cái chết đẫm máu trên bàn đẻ đã giúp cô nhận ra sự thật cay đắng: phu quân của cô, và cả giới quý tộc kinh thành này, thực chất là những Thú nhân đang ẩn mình dưới lớp vỏ quyền quý.
Trong thế giới Thú nhân khắc nghiệt, kẻ yếu chỉ là con mồi hoặc công cụ sinh sản. Kiếp trước, cô đã bị chính hơi thở nồng nặc mùi thú tính của phu quân và thứ dịch nhầy kỳ quái trong hậu viện nuốt chửng. Lần này, dù đã hoán đổi hôn thư để gả cho gã Trạng nguyên phong lưu thay vì phủ Hầu gia, Diệp Ninh vẫn không hề lơ là. Cô biết rằng kẻ mang danh hàn sĩ ấy cũng chẳng phải hạng người lương thiện, hắn che giấu bản chất sói hoang dưới lớp áo thư sinh. Để sinh tồn, cô cần nhiều hơn là sự thông minh; cô cần những thứ vũ khí hóa học mà cô đã học được từ kiến thức hiện đại trong những năm tháng lang bạt ở kiếp trước, kết hợp với các loại thảo dược độc môn của bà ngoại.
Tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi kiệu hoa đến cửa, Diệp Ninh giam mình trong phòng thuốc cũ của phủ. Cô bắt đầu điều chế những hỗn hợp bột trắng mịn và các loại tinh dầu đặc quánh. Sử dụng kiến thức về phản ứng kết tủa và tách chiết, cô tạo ra một loại bột gây tê liệt thần kinh chỉ bằng cách tiếp xúc qua da, cùng một loại dung dịch kiềm mạnh có khả năng ăn mòn cả lớp vảy sừng cứng nhất của Thú nhân khi chúng hóa hình. Cô cẩn thận giấu những lọ thuốc nhỏ vào trong lớp lót của chiếc khăn voan đội đầu và gấu áo cưới đỏ thẫm. Mỗi lọ thuốc đều là một hy vọng sống sót, là lá chắn bảo vệ cô khỏi những kẻ muốn dùng máu thịt cô để nuôi dưỡng nòi giống quái dị của chúng.
Diệp Uyển đứng bên cạnh, nhìn chị mình thao tác một cách thuần thục với những lọ sành và ống nghiệm thô sơ, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ thán phục lẫn kinh hãi. Diệp Ninh vừa làm vừa thấp giọng căn dặn em gái về những dấu hiệu nhận biết một Thú nhân đang trong kỳ phát tình hoặc khi chúng chuẩn bị săn mồi. Cô đưa cho Diệp Uyển một túi bột nhỏ, dặn nàng phải rắc quanh giường ngủ mỗi đêm. Trong cái thế giới mà ranh giới giữa người và thú mong manh như sợi tóc, sự ngăn nắp trong việc chuẩn bị chính là chìa khóa để họ không bị xé xác bởi những kẻ mà họ gọi là trượng phu.
Khi tiếng kèn trống báo hỷ vang lên rộn rã ngoài cổng phủ, Diệp Ninh thu dọn mọi dấu vết của cuộc điều chế thuốc. Cô đứng trước gương, chỉnh lại trang phục tân nương rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Dưới lớp lụa là xa hoa là những liều thuốc độc chết người, và trong đầu cô là một bản đồ chi tiết về cách tiêu diệt những sinh vật ký sinh mang danh con người. Cô nhìn Diệp Uyển, khẽ gật đầu như một lời từ biệt và hứa hẹn. Kiếp này, dù phủ Trạng nguyên hay phủ Hầu gia có là hang hùm miệng sói, cô cũng sẽ dùng đôi bàn tay đã nhuốm màu hóa chất này để lật tung mọi bí mật đen tối nhất của thế giới Thú nhân.