MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 1

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 1

859 từ · ~5 phút đọc

Thành phố S vào mùa mưa, những hạt nước nặng trĩu chìa ra từ bầu trời xám xịt, xối xả dội xuống những tòa nhà cao tầng. Trong căn phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Thẩm Nhược Hy đứng lặng người nhìn qua lớp kính cửa sổ.

Mới chỉ ba ngày trước, cô vẫn còn là thiên kim tiểu thư nhà họ Thẩm, sống trong nhung lụa và sự bảo bọc của cha. Nhưng hôm nay, tờ giấy báo nợ và hồ sơ bệnh án của cha cô nằm ngổn ngang trên bàn như những nhát dao chí mạng.

"Nhược Hy, nếu không có đủ hai mươi tỷ trong tuần này, bệnh viện sẽ ngưng điều trị cho cha cháu. Và… đám người đòi nợ thuê sẽ không để yên cho ngôi nhà này đâu."

Lời nói của vị luật sư gia đình vẫn văng vẳng bên tai, khô khốc và tàn nhẫn. Nhược Hy siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói. Cô vốn là một "gái ngoan" đúng nghĩa: học giỏi, lễ phép, chưa bao giờ làm trái ý người lớn. Nhưng bây giờ, cái thế giới hoàn hảo đó đã vỡ tan thành từng mảnh.

Cô nhìn vào tấm danh thiếp màu đen tuyền với dòng chữ mạ vàng đơn giản: Phó Cận Thần - Giám đốc Midnight.

Ở thành phố này, cái tên Phó Cận Thần là một sự tồn tại cấm kỵ. Người ta nói anh ta là kẻ thừa kế bị ruồng bỏ của gia tộc họ Phó, một con sói cô độc thống trị thế giới ngầm, tay nhúng chàm nhưng quyền lực ngút trời. Những "con nhà lành" như Nhược Hy vốn dĩ không bao giờ nên bước chân vào vòng xoáy của anh ta.

Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

8 giờ tối. Trước cửa CLB Midnight.

Tiếng nhạc xập xình và ánh đèn neon đỏ rực hắt lên mặt đường ướt nhẹp. Nhược Hy đứng đó, chiếc váy trắng giản dị của cô trông lạc quõng giữa những bộ cánh hở hang và những gã đàn ông sặc mùi rượu.

"Tôi muốn gặp Phó Cận Thần."

Gã bảo vệ lực lưỡng nhìn cô từ trên xuống dưới, khinh khỉnh: "Cô bé, về nhà uống sữa đi. Ở đây không có kẹo cho em đâu."

"Nói với anh ta, tôi là con gái của Thẩm Vạn Sơn. Tôi có món nợ cần thương lượng." Giọng Nhược Hy run rẩy nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định đến cực đoan.

Mười phút sau, cô được dẫn lên tầng cao nhất. Trái ngược với sự ồn ào phía dưới, hành lang tầng trên yên tĩnh đến đáng sợ. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, phả ra mùi gỗ đàn hương hòa lẫn với vị thuốc lá nồng đậm.

Trong bóng tối mờ ảo, một người đàn ông đang ngồi trên ghế bành da, một tay cầm ly rượu hổ phách, tay kia hờ hững gõ lên thành ghế. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, đường nét gương mặt anh ta sắc sảo như tạc, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng.

Phó Cận Thần không ngẩng đầu, thanh âm trầm thấp vang lên:

"Thẩm tiểu thư, tôi cứ tưởng cô sẽ chọn cách nhảy lầu tự sát hơn là tìm đến chỗ của tôi."

Nhược Hy hít một hơi thật sâu, bước tới trước bàn làm việc của anh ta: "Anh có thể cứu cha tôi, cũng có thể cứu công ty họ Thẩm. Tôi cần tiền."

Lúc này, Cận Thần mới từ từ đặt ly rượu xuống, ngước mắt nhìn cô. Anh ta quan sát bộ dạng thảm hại nhưng vẫn giữ vẻ thanh cao của cô, môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong đầy tà mị.

"Tôi là dân kinh doanh, không phải hội từ thiện. Thẩm tiểu thư, cô có gì để đổi?"

Nhược Hy cắn môi, sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng. Cô biết mình đang giao dịch với quỷ dữ.

"Bất cứ điều gì anh muốn."

Cận Thần đứng dậy, sải bước dài tiến về phía cô. Chiều cao vượt trội và khí trường áp đảo khiến Nhược Hy vô thức lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo. Anh đưa tay lên, ngón cái thô ráp khẽ vuốt ve vành tai trắng ngần của cô, hơi thở nóng hổi vương trên gò má cô.

"Tôi đang thiếu một người vợ để đối phó với đám già ở Phó gia. Một người ngoan ngoãn, không phiền phức, và đặc biệt là... phải biết nghe lời."

Anh ghé sát vào tai cô, thì thầm bằng chất giọng ma mị:

"Làm vợ tôi một năm. Đổi lại, Thẩm gia sẽ hồi sinh. Cô dám không, tiểu thư?"

Nhược Hy nhắm mắt lại. Phía sau cô là vực thẳm, phía trước cô là con sói đang nhe nanh. Cô nghe thấy tiếng trái tim mình đập liên hồi, xen lẫn tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ.

"Tôi đồng ý."

Cận Thần khẽ cười, một nụ cười không có hơi ấm. Anh buông cô ra, ném một xấp tài liệu lên bàn.

"Ký đi. Từ giờ phút này, em thuộc về tôi."