MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 2

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 2

875 từ · ~5 phút đọc

Tiếng bút máy sột soạt trên giấy như tiếng búa gõ vào số phận của Nhược Hy. Khi giọt mực cuối cùng thấm xuống bản hợp đồng, cô cảm thấy linh hồn mình như vừa bị một sợi dây xích vô hình trói chặt.

Phó Cận Thần không để cô có thời gian để hối hận. Ngay trong đêm đó, một chiếc Rolls-Royce đen bóng đã chờ sẵn dưới sảnh Midnight để đưa cô về "nhà mới".

Biệt thự của Phó Cận Thần nằm biệt lập trên đỉnh đồi phía Tây thành phố. Nó không giống một tổ ấm, mà giống một pháo đài bằng đá xám và kính cường lực. Không gian bên trong rộng lớn nhưng lạnh lẽo, tối giản đến mức cực đoan với hai tông màu chủ đạo là đen và xám.

"Thiếu gia đã về."

Một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, tóc búi cao gọn gàng, mặc đồng phục quản gia đứng đợi ở cửa. Bà nhìn Nhược Hy với ánh mắt dò xét, không một chút ấm áp.

"Đây là dì Trương, quản gia ở đây." Cận Thần hờ hững cởi áo khoác ngoài, ném cho người làm rồi quay sang Nhược Hy, "Dì ấy sẽ dạy em những quy tắc ở đây. Đừng làm tôi mất mặt trước ông nội."

Nói đoạn, anh bước thẳng lên cầu thang, không thèm ngoái đầu lại, để mặc cô đứng bơ vơ giữa đại sảnh rộng lớn.

Dì Trương hắng giọng, giọng nói lạnh lùng vang lên:

"Thẩm tiểu thư, ở đây thiếu gia là luật pháp. Có ba điều cô phải nhớ kỹ: Thứ nhất, tầng ba là khu vực cấm, nếu không có lệnh của thiếu gia, tuyệt đối không được bước chân vào. Thứ hai, mọi lịch trình của cô phải báo cáo lại cho tôi. Và thứ ba..."

Bà dừng lại một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Nhược Hy:

"...Đừng nảy sinh tình cảm với thiếu gia. Đó là điều cấm kỵ nhất."

Nhược Hy siết chặt quai túi xách, khẽ gật đầu: "Tôi hiểu rồi. Tôi đến đây chỉ vì một cuộc giao dịch."

Phòng ngủ của cô nằm ở tầng hai, đối diện với phòng của Cận Thần. Căn phòng trống trải, chỉ có một chiếc giường lớn, một tủ quần áo và một bàn trang điểm. Nhược Hy ngồi bần thần trên mép giường. Cô thấy mình giống như một món đồ nội thất mới được mua về, đẹp đẽ nhưng vô hồn.

Quá nửa đêm, Nhược Hy không tài nào chợp mắt được. Tiếng mưa rơi trên mái kính khiến lòng cô càng thêm nặng nề. Cơn khát cháy cổ họng thúc giục cô xuống lầu tìm nước uống.

Khi đi ngang qua thư phòng, cô thấy ánh đèn le lói hắt ra từ khe cửa. Một mùi hương lạ lùng bay ra – không phải mùi đàn hương ban nãy, mà là mùi cồn y tế và máu.

Nhược Hy khựng lại. Qua khe cửa hẹp, cô thấy Phó Cận Thần đang ngồi trên ghế sofa, áo sơ mi bung cúc để lộ lồng ngực rắn rỏi với những vết sẹo ngang dọc. Anh đang nghiến răng, một tay cầm kẹp y tế cố gắng gắp một mảnh thủy tinh cắm sâu vào bả vai. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt của anh.

Dòng máu đỏ thẫm chảy dài trên làn da trắng sứ, trông vô cùng chói mắt.

Bản năng của một cô gái vốn được nuôi dạy để quan tâm người khác khiến Nhược Hy quên mất quy tắc "không làm phiền". Cô đẩy nhẹ cửa bước vào:

"Để tôi giúp anh."

Cận Thần giật mình, ánh mắt sắc lẹm như dao găm phóng về phía cô. Anh vơ lấy chiếc áo sơ mi định che lại, nhưng cơn đau khiến động tác của anh khựng lại giữa chừng.

"Ai cho phép em vào đây? Cút ra!" Anh gầm lên trong cổ họng.

Nhưng Nhược Hy không lùi lại. Cô tiến tới, quỳ xuống bên cạnh ghế sofa, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy nhưng kiên quyết cầm lấy hộp cứu thương.

"Anh không tự làm được phía sau đâu. Tôi không biết anh đã làm gì để bị thương, nhưng nếu không xử lý, nó sẽ nhiễm trùng."

Cận Thần định đẩy cô ra, nhưng khi nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự lo lắng chân thành – một ánh mắt mà anh đã không thấy từ rất nhiều năm nay – bàn tay anh bỗng chốc buông lỏng.

Nhược Hy hít một hơi sâu, nhẹ nhàng lau đi vết máu. Ngón tay cô vô tình chạm vào làn da nóng rực của anh, khiến cả hai đều khẽ run lên. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương.

"Ngoan ngoãn đến mức ngốc nghếch..." Cận Thần lẩm bẩm, giọng anh đã dịu đi vài phần, nhưng vẫn chứa đựng sự châm biếm thường trực.

Nhược Hy im lặng, tập trung xử lý vết thương. Cô không biết rằng, chính giây phút này, một vết rạn nhỏ đã xuất hiện trên bức tường ngăn cách giữa thế giới của "trai hư" và "gái ngoan".

Hợp đồng chỉ mới bắt đầu, nhưng trò chơi cảm xúc dường như đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của cả hai.