MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 3

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 3

882 từ · ~5 phút đọc

Nhược Hy tỉnh dậy khi những tia nắng nhạt màu của buổi sớm len lỏi qua rèm cửa. Cả đêm qua cô gần như thức trắng sau khi băng bó cho Phó Cận Thần. Cảm giác hơi nóng từ da thịt anh vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay cô, một cảm giác vừa xa lạ vừa khiến người ta run rẩy.

Cô bước xuống lầu, định tìm dì Trương để hỏi về bữa sáng thì khựng lại.

Không gian yên tĩnh thường ngày của biệt thự bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của hai chiếc xe đen sang trọng đậu ngay ngắn trước sân. Trong phòng khách, một người đàn ông tóc bạc trắng, khí thế uy nghiêm đang ngồi trên ghế chủ vị. Bên cạnh ông là Lâm Thư Anh – thiên kim tiểu thư nhà họ Lâm, người luôn được đồn đại là hôn thê tương lai của Cận Thần.

"Dậy rồi sao? Đúng là tiểu thư nhà sa sút, quy tắc tối thiểu cũng không có." Lâm Thư Anh nhếch môi, ánh mắt đầy sự khinh miệt quét qua chiếc váy ngủ kín đáo nhưng đơn giản của Nhược Hy.

Người đàn ông tóc bạc – Phó lão gia tử – không nói gì, nhưng ánh mắt sắc lẹm của ông như muốn xuyên thấu tâm can cô.

"Ông nội."

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cầu thang. Phó Cận Thần bước xuống, anh đã thay một bộ vest xám tro phẳng phiu, hoàn hảo che đi vết thương tối qua. Anh tự nhiên đi đến bên cạnh Nhược Hy, bàn tay to lớn vòng qua eo cô, kéo sát vào lòng mình.

Hơi ấm đột ngột khiến Nhược Hy cứng đờ người, nhưng cô nhanh chóng nhớ ra vai diễn của mình. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, giọng nhỏ nhẹ: "Cận Thần, em dậy muộn rồi."

Cận Thần không nhìn cô, chỉ nhìn về phía ông nội: "Ông đến mà không báo trước, làm vợ cháu sợ rồi."

"Vợ?" Phó lão gia đập mạnh cây gậy xuống sàn, tiếng động vang dội cả căn phòng. "Tôi chưa đồng ý cho loại con gái của kẻ phá sản này bước chân vào cửa họ Phó. Cận Thần, anh đang dùng một con cờ hỏng để thách thức sự kiên nhẫn của tôi sao?"

Không khí trong phòng khách đông cứng lại. Nhược Hy cảm nhận được bàn tay trên eo mình siết chặt hơn. Cô biết, nếu lúc này cô im lặng, cô sẽ mãi mãi là một quân cờ bị vứt bỏ.

Nhược Hy hít một hơi thật sâu, cô thoát khỏi vòng tay của Cận Thần, tiến lên một bước và cúi chào lễ phép nhưng không hề khúm núm.

"Thưa Phó lão gia, cháu đúng là con gái của Thẩm Vạn Sơn. Thẩm gia có thể đang gặp khó khăn, nhưng giáo dục của nhà họ Thẩm chưa bao giờ dạy cháu làm một 'con cờ'. Cháu ở bên cạnh anh Cận Thần không phải vì danh hào môn, mà vì vào lúc cháu tuyệt vọng nhất, anh ấy là người duy nhất nhìn thấy giá trị của cháu, thay vì chỉ nhìn vào bảng cân đối kế toán."

Cô ngước mắt nhìn thẳng vào Phó lão gia: "Nếu ông cho rằng sự giàu sang là thước đo duy nhất cho một cuộc hôn nhân, vậy chẳng lẽ họ Phó chỉ mạnh trên giấy tờ sao?"

Lâm Thư Anh tái mặt: "Mày... mày dám hỗn láo với Phó lão gia?"

Nhưng trái với dự đoán, Phó lão gia im lặng một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười khan khốc.

"Khá lắm! Miệng lưỡi rất sắc sảo. Hóa ra anh thích loại mèo nhỏ có móng vuốt này sao, Cận Thần?"

Cận Thần nheo mắt, đôi môi mỏng khẽ cong lên một cách đầy nguy hiểm: "Móng vuốt của cô ấy chỉ để bảo vệ người của mình thôi. Ông nội, người cháu chọn, cháu sẽ tự giữ."

Sau khi Phó lão gia và Lâm Thư Anh rời đi với vẻ mặt không mấy thiện cảm, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Cận Thần lập tức buông tay khỏi eo Nhược Hy. Sự ấm áp vừa rồi biến mất nhanh như một ảo ảnh.

Anh tiến sát lại gần cô, nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chế giễu của mình.

"Vừa rồi diễn tốt lắm. Suýt nữa tôi cũng tin là em yêu tôi thật lòng đấy, Thẩm tiểu thư."

Nhược Hy cảm thấy tim mình thắt lại một nhịp, cô bình thản đáp: "Đó chẳng phải là điều anh muốn sao? Tôi chỉ đang thực hiện đúng hợp đồng."

"Tốt." Cận Thần buông tay, giọng nói lạnh lùng vang lên khi anh quay lưng đi, "Chuẩn bị đi, tối nay có một buổi đấu giá từ thiện. Em sẽ đi cùng tôi với tư cách là bạn gái chính thức. Đừng để cái vẻ 'gái ngoan' của em làm tôi mất hứng."

Nhìn bóng lưng cô độc của anh, Nhược Hy khẽ thở dài. Cô biết, bài kiểm tra của Phó lão gia chỉ là bắt đầu. Thế giới của Phó Cận Thần còn nhiều cạm bẫy hơn cô tưởng, và cô – một "con cừu non" – đang tự mình bước sâu hơn vào lãnh địa của sói.