MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 4

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 4

858 từ · ~5 phút đọc

Buổi đấu giá từ thiện được tổ chức tại khách sạn dát vàng trung tâm thành phố. Đây không chỉ là nơi quyên góp tiền, mà là sàn diễn của quyền lực và những lời mỉa mai che đậy dưới vẻ ngoài lịch thiệp.

Bước xuống từ chiếc Rolls-Royce, Nhược Hy khiến không ít người phải nín thở. Cô mặc một chiếc đầm nhung đen ôm sát, cổ chữ V tinh tế khoe trọn xương quai xanh mong manh và làn da trắng như sứ. Cận Thần đứng bên cạnh, một tay đút túi quần, một tay để cô khoác lấy, trông anh giống như một vị vua bóng đêm đang dẫn theo nàng thơ của mình.

"Đừng rời xa tôi quá ba bước chân," anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng mùi bạc hà làm cô rùng mình.

"Tôi biết rồi."

Nhưng giữa đám đông ồn ào, một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên khiến bước chân Nhược Hy khựng lại:

"Nhược Hy? Có phải em không?"

Từ phía sau, một chàng trai có vẻ ngoài thư sinh, ấm áp bước tới. Đó là Trình Duy – thanh mai trúc mã, người từng cùng cô hẹn ước trước khi gia đình cô lâm vào cảnh khốn cùng. Ngày Thẩm gia phá sản, Trình Duy bị gia đình ép đi du học, cắt đứt mọi liên lạc.

"Anh Duy..." Nhược Hy thảng thốt, đôi mắt thoáng chốc phủ một tầng sương mỏng.

Trình Duy bước đến định cầm lấy tay cô, gương mặt đầy vẻ xót xa: "Anh vừa về nước đã nghe chuyện của bác trai. Sao em lại ở đây với... với hạng người này?"

Ánh mắt Trình Duy liếc nhìn Cận Thần với vẻ ghê tởm rõ rệt.

Ngay lập tức, không khí xung quanh hạ xuống độ âm. Cánh tay Cận Thần đang đặt hờ trên eo Nhược Hy bỗng siết chặt, kéo mạnh cô vào lòng ngực cứng rắn của anh. Anh cúi xuống, nhìn Trình Duy bằng ánh mắt của một kẻ săn mồi đang nhìn thấy vật cản.

"Hạng người này?" Cận Thần lặp lại, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sát khí. "Trình thiếu gia, có vẻ như việc du học không giúp anh thông minh lên chút nào. Cô ấy hiện tại là người của Phó Cận Thần tôi. Anh định chạm vào thứ gì của tôi cơ?"

Trình Duy tức giận: "Nhược Hy, em bị anh ta ép buộc đúng không? Đến đây với anh, anh sẽ giúp em trả nợ!"

Nhược Hy cảm thấy bàn tay Cận Thần trên eo mình lạnh ngắt. Cô biết tính cách của anh, nếu cô không dứt khoát, Trình Duy sẽ gặp nguy hiểm. Hơn nữa, cô và anh ta đã là người của hai thế giới khác nhau từ cái đêm cô ký vào bản hợp đồng định mệnh ấy.

Cô hít một hơi sâu, né tránh ánh mắt đau đớn của Trình Duy: "Anh Duy, cảm ơn anh. Nhưng tôi đang ở đúng nơi mình cần ở. Anh về đi."

"Nhược Hy!"

Cận Thần không để Trình Duy nói thêm câu nào. Anh lôi cô đi thẳng về phía ban công vắng người của sảnh tiệc. Vừa tới nơi, anh đẩy mạnh cô vào lan can, hai tay chống hai bên, giam cầm cô trong khoảng không hẹp giữa lồng ngực mình.

Ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt anh, khiến nó trở nên vặn vẹo và đáng sợ.

"Hóa ra là thanh mai trúc mã?" Anh cười gằn, hơi thở dồn dập. "Thẩm Nhược Hy, em diễn vai 'gái ngoan' giỏi đến mức tôi quên mất em cũng có những mối quan hệ mập mờ bên ngoài đấy."

"Tôi và anh ấy không có gì cả! Đó là quá khứ rồi!" Nhược Hy nghẹn ngào giải thích.

"Quá khứ?" Cận Thần bóp cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. "Trong mắt anh ta, em là thiên thần. Còn trong mắt tôi, em chỉ là một món hàng đã được thanh toán. Nhớ kỹ vị trí của mình, đừng để tôi thấy em liếc mắt với gã đàn ông nào khác. Nếu không, tôi không chắc mình sẽ làm gì với cái nhà họ Trình kia đâu."

Nói xong, anh đột ngột cúi xuống, hôn cô một cách thô bạo. Đó không phải là một nụ hôn tình yêu, mà là một sự đánh dấu chủ quyền đầy chiếm hữu. Nhược Hy vùng vẫy nhưng vô ích, vị mặn của nước mắt hòa lẫn với vị đắng nồng của rượu vang từ môi anh.

Đêm đó, trên xe trở về, cả hai không ai nói với ai lời nào. Cận Thần nhìn ra cửa sổ, bàn tay anh vẫn còn run rẩy vì một cảm giác lạ lùng mà anh chưa từng trải qua: Sự ghen tuông.

Còn Nhược Hy, cô nhìn qua cửa kính thấy bóng dáng mình phản chiếu trên đó. Cô biết, trái tim mình vừa có một vết rạn, không phải vì Trình Duy, mà vì sự tàn nhẫn và cả chút yếu lòng của người đàn ông ngồi bên cạnh.

Cô đã bước vào bóng tối, và có lẽ, cô cũng bắt đầu thích nghi với cái lạnh lẽo của nó.