964 từ · ~5 phút đọc
Cơn mưa đêm qua không chỉ làm ướt sũng phố phường mà còn mang theo cái lạnh thấu xương ngấm vào tận tâm can của Nhược Hy. Sau nụ hôn mang tính trừng phạt và những lời sỉ nhục của Cận Thần tại buổi đấu giá, cô trở về biệt thự như một cái xác không hồn. Cô không tắm, không thay đồ, cứ thế ngã gục xuống giường và chìm vào cơn mê sảng.
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao nhưng căn phòng của Nhược Hy vẫn im lìm.
Dì Trương gõ cửa ba lần không thấy trả lời, bà đẩy cửa bước vào thì hoảng hốt khi thấy Nhược Hy đang co quắp trên giường, gương mặt trắng bệch nhưng hai gò má lại đỏ rực một cách bất thường. Bà vội vàng đưa tay lên trán cô rồi kêu lên:
"Trời đất, nóng như lửa đốt thế này!"
Dì Trương định gọi bác sĩ gia đình, nhưng đúng lúc đó, Phó Cận Thần đi ngang qua. Anh vừa mới thức dậy, chiếc sơ mi đen phanh cúc lộ ra vẻ lười biếng nhưng nguy hiểm.
"Có chuyện gì?" Anh lạnh lùng hỏi.
"Thiếu gia, Thẩm tiểu thư sốt cao quá, dường như cô ấy đang mê sảng."
Cận Thần khựng lại. Anh nhớ lại đêm qua mình đã để cô đứng ngoài ban công lộng gió rất lâu, lại còn ép cô vào làn nước mưa khi bước lên xe. Đôi lông mày anh nhíu chặt, anh bước nhanh vào phòng, gạt dì Trương sang một bên.
Vừa chạm vào làn da của Nhược Hy, anh đã giật mình. Cô nóng đến mức như muốn bốc cháy. Trong cơn mê, đôi môi khô khốc của cô không ngừng lẩm bẩm: "Cha... con xin lỗi... Cận Thần... đừng... đừng ghét tôi..."
Cái tên của anh phát ra từ miệng cô trong sự sợ hãi khiến tim anh thắt lại một nhịp lạ lùng. Một cảm giác tội lỗi – thứ cảm giác mà anh tưởng mình đã giết chết từ mười năm trước – đột ngột trỗi dậy.
"Dì xuống lấy nước ấm và khăn sạch lên đây. Tôi sẽ tự làm." Cận Thần ra lệnh, giọng nói có chút gấp gáp mà chính anh cũng không nhận ra.
Dì Trương sững sờ. Vị thiếu gia cao ngạo, người chưa bao giờ để ai bước vào không gian riêng tư, nay lại muốn tự tay chăm sóc một cô gái? Nhưng bà không dám cãi, vội vã lui xuống.
Cận Thần ngồi xuống mép giường. Anh cẩn thận lau đi những giọt mồ hôi trên trán cô. Nhìn Nhược Hy lúc này thật nhỏ bé, giống như một con búp bê sứ dễ vỡ mà anh chính là kẻ đã gây ra những vết nứt.
"Thẩm Nhược Hy, em yếu đuối đến thế sao? Chỉ một chút mưa đã gục ngã, vậy em định đấu với tôi cả đời thế nào?" Anh lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp và có chút khàn đặc.
Khi anh định thay chiếc khăn trên trán, bàn tay nhỏ nhắn của Nhược Hy đột ngột vươn lên, nắm chặt lấy tay anh. Cô không mở mắt, nhưng nước mắt từ khóe mi cứ thế chảy dài xuống gối.
"Đau... tôi đau lắm..." cô thút thít.
Cận Thần khựng lại. Anh không rút tay ra, mà để mặc cô nắm lấy như thể anh là chiếc cọc gỗ duy nhất giữa dòng nước lũ. Anh nhìn vào bàn tay cô – trắng ngần, mịn màng, trái ngược hoàn toàn với bàn tay đầy vết chai sạn và vấy máu của anh. Hai bàn tay đan vào nhau, tạo nên một sự tương phản đau đớn.
Cả ngày hôm đó, Phó Cận Thần không đến công ty. Anh hủy bỏ ba cuộc họp quan trọng, tắt điện thoại và chỉ ngồi im lặng bên giường bệnh. Anh tự tay pha thuốc, tự tay đút từng thìa nước cho cô. Mỗi lần cô quấy khóc vì ác mộng, anh lại vụng về vỗ nhẹ vào vai cô như cách mà người ta dỗ dành một đứa trẻ.
Đến chập tối, cơn sốt bắt đầu hạ. Nhược Hy lờ mờ mở mắt. Thứ đầu tiên cô thấy không phải là trần nhà trắng toát mà là bóng lưng của một người đàn ông đang đứng bên cửa sổ, khói thuốc lá nhạt nhòa bao quanh anh ta.
"Anh..." giọng cô yếu ớt.
Cận Thần lập tức dập tắt điếu thuốc, quay lại. Anh lấy lại vẻ mặt lạnh lùng thường ngày trong tích tắc, nhưng đôi mắt hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ đã tố cáo anh.
"Tỉnh rồi thì uống nước đi. Đừng tưởng ốm là có thể trốn tránh hợp đồng." Anh đưa ly nước đến trước mặt cô, giọng nói vẫn cộc lốc như cũ.
Nhược Hy nhìn anh, rồi nhìn xuống bàn tay mình vẫn còn cảm giác ấm nóng. Cô biết, người đã ở bên cô cả ngày qua chính là kẻ ác ma này.
"Cảm ơn anh." cô khẽ nói.
Cận Thần khựng lại một chút, anh quay đi chỗ khác để tránh ánh nhìn của cô: "Tôi chỉ không muốn món nợ của tôi biến thành một đám tang thôi. Nghỉ đi, ngày mai bác sĩ sẽ đến kiểm tra lại."
Khi anh bước ra khỏi phòng và khép cửa lại, Cận Thần tựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu. Anh đưa bàn tay mình lên nhìn – bàn tay vừa mới chạm vào sự dịu dàng của cô. Trái tim anh, vốn dĩ là một tòa thành kiên cố, nay dường như đã bị một cô gái "ngoan" lẻn vào và đốt lên một ngọn lửa nhỏ.
Anh biết mình đang gặp nguy hiểm. Một loại nguy hiểm không đến từ súng đạn, mà đến từ chính sự rung động của bản thân.