990 từ · ~5 phút đọc
Cơn bạo bệnh đi qua để lại một Nhược Hy có phần xanh xao hơn, nhưng đôi mắt cô lại thêm phần kiên định. Sau ngày hôm đó, thái độ của Phó Cận Thần đối với cô trở nên vô cùng kỳ lạ. Anh vẫn lạnh lùng, vẫn buông những lời độc địa, nhưng anh không còn ép cô phải tham gia những buổi tiệc tùng thâu đêm, cũng không còn thô bạo với cô như trước.
Một buổi chiều, khi Cận Thần đã ra ngoài xử lý công việc tại bến cảng, Nhược Hy giúp dì Trương dọn dẹp thư phòng – nơi cô được dặn là "không nên tò mò".
"Dì Trương này," Nhược Hy vừa lau bụi trên kệ sách vừa ướm lời, "Tại sao anh ấy lại ghét hoa hồng trắng đến vậy? Hôm qua tôi thấy anh ấy ném cả lọ hoa tôi vừa cắm vào thùng rác."
Dì Trương đang lau sàn, bỗng khựng lại, tiếng thở dài của bà vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng:
"Đó là loài hoa mà mẹ thiếu gia thích nhất lúc sinh thời, Thẩm tiểu thư ạ."
Nhược Hy ngẩn người. Dì Trương nhìn ra cửa như để chắc chắn rằng Cận Thần không đột ngột trở về, rồi bà hạ thấp giọng:
"Thiếu gia không phải sinh ra đã là 'ác ma' như người ta nói đâu. Mười lăm năm trước, mẹ cậu ấy qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi ngay trước mắt cậu ấy. Điều đau đớn nhất không phải là cái chết, mà là ngay ngày hôm sau, Phó lão gia đã đưa người đàn bà khác cùng một đứa con riêng về nhà. Họ tước đoạt mọi kỷ vật của bà ấy, cấm thiếu gia nhắc tên mẹ mình. Cậu ấy đã bị chính gia tộc mình ruồng bỏ ngay trong chính căn nhà của mình."
Tim Nhược Hy thắt lại. Cô hình dung ra một cậu bé mười lăm tuổi, đứng giữa tang lễ của mẹ nhưng phải nhìn cha mình mỉm cười với người đàn bà khác. Sự phản bội đó, đủ để biến một thiên thần thành ác quỷ.
"Cậu ấy bắt đầu nổi loạn, đánh nhau, đua xe, nhúng tay vào bóng tối... thực chất chỉ là để tự bảo vệ mình, để không ai có thể làm tổn thương cậu ấy thêm lần nào nữa." Dì Trương lau nước mắt, "Thiếu gia nhìn thì đáng sợ, nhưng tâm hồn cậu ấy đã chết từ năm mười lăm tuổi rồi."
Khi dì Trương đi khỏi, Nhược Hy đứng lặng người trước bàn làm việc của Cận Thần. Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cô chạm vào ngăn kéo dưới cùng – ngăn kéo không khóa nhưng dường như chưa bao giờ được mở.
Bên trong không có tài liệu mật, không có súng đạn. Chỉ có một chiếc hộp gỗ nhỏ bạc màu. Nhược Hy run rẩy mở ra. Bên trong là một tấm ảnh cũ đã ố vàng: Một người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng đang ôm một cậu bé có đôi mắt sáng rực rỡ - một Phó Cận Thần chưa biết đến hận thù. Kèm theo đó là một chiếc kẹp cà vạt bằng bạc rẻ tiền, có lẽ là món quà đầu tiên anh mua tặng mẹ.
"Em đang làm cái quái gì thế?"
Một giọng nói lạnh băng như từ cõi chết vang lên từ phía cửa. Nhược Hy giật mình làm rơi tấm ảnh xuống sàn.
Phó Cận Thần đứng đó, toàn thân tỏa ra hàn khí đậm đặc. Anh bước tới, mỗi bước chân như giẫm lên trái tim đang đập loạn nhịp của cô. Anh nhìn thấy tấm ảnh dưới sàn, gương mặt lập tức trở nên vặn vẹo vì giận dữ và nhục nhã.
"Ai cho phép em chạm vào đồ của tôi? Ai cho phép em đào bới cái quá khứ thối nát này?" Anh gầm lên, bàn tay bóp chặt lấy cổ tay cô, mạnh đến mức cô cảm thấy xương mình như sắp gãy.
"Cận Thần... tôi xin lỗi... tôi chỉ muốn..."
"Muốn gì? Muốn dùng lòng thương hại của một tiểu thư khuê các để ban phát cho tôi sao?" Anh cười gằn, đôi mắt đỏ ngầu, "Thẩm Nhược Hy, em nghe cho kỹ đây. Tôi không cần sự thấu hiểu của em. Tôi bỏ tiền ra mua em về để diễn kịch, không phải để em làm bác sĩ tâm lý cho tôi!"
Anh thô bạo đẩy cô ngã xuống sàn, rồi nhặt tấm ảnh lên, bàn tay anh run rẩy dù anh cố che giấu. Anh nhìn tấm ảnh, rồi nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự mâu thuẫn giữa khao khát được bảo vệ và nỗi sợ bị tổn thương.
"Cút ra ngoài! Đừng để tôi thấy em trong thư phòng một lần nào nữa!"
Nhược Hy không khóc. Cô đứng dậy, nhìn thẳng vào anh – người đàn ông đang cố dùng sự hung dữ để che đậy một tâm hồn đầy vết vá.
"Anh có thể đuổi tôi ra ngoài, nhưng anh không thể xua đuổi chính nỗi đau của mình đâu, Phó Cận Thần." Cô nói nhỏ, nhưng rõ ràng, "Anh nói tôi là 'gái ngoan', là tiểu thư không hiểu chuyện đời. Nhưng ít ra tôi không hèn nhát đến mức phải trốn chạy khỏi ký ức của chính mẹ mình."
Nói xong, cô xoay người bước đi, để lại Phó Cận Thần đứng đó giữa căn phòng u tối. Lần đầu tiên trong đời, một người phụ nữ dám mắng anh "hèn nhát". Lần đầu tiên, có người nhìn thấu được cái hang sâu tối tăm nhất trong lòng anh mà không hề tỏ ra ghê tởm.
Đêm đó, Cận Thần uống rất nhiều rượu. Anh ngồi trong thư phòng, cầm tấm ảnh cũ, và lần đầu tiên sau mười lăm năm, người đàn ông được mệnh danh là ác ma của thành phố S đã để một giọt nước mắt rơi xuống mặt kính...