MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 7

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 7

1,137 từ · ~6 phút đọc

Sau trận cãi vã ở thư phòng, bầu không khí trong biệt thự rơi vào trạng thái đóng băng. Phó Cận Thần không về nhà suốt ba ngày liền. Nhược Hy vẫn duy trì nhịp sống lặng lẽ, nhưng mỗi khi đi ngang qua cánh cửa thư phòng khép chặt, lòng cô lại dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cô biết mình đã chạm vào vảy ngược của con rồng, nhưng cô không hối hận.

Đến ngày thứ tư, một thiệp mời từ Phó gia được gửi đến. Đó là tiệc mừng thọ của Phó lão gia tử. Dì Trương lo lắng nhìn Nhược Hy: "Thẩm tiểu thư, đây chắc chắn là 'hồng môn yến'. Người con riêng của ông chủ – Phó Hạo Nhiên – vừa từ nước ngoài về, hắn ta là kẻ không từ thủ đoạn để tranh giành quyền thừa kế với thiếu gia."

Nhược Hy siết chặt tấm thiệp: "Cháu phải đi. Nếu cháu trốn tránh, họ sẽ càng có cớ để hạ thấp anh ấy."

Bữa tiệc diễn ra tại đại điện của Phó gia – một nơi lộng lẫy nhưng ngột ngạt như một lồng giam vàng son. Nhược Hy xuất hiện đơn độc trong chiếc váy lụa màu xanh rêu, thanh tao và trầm mặc. Cô vừa bước vào sảnh, những ánh mắt soi mói và những lời xì xào đã bủa vây.

"Nhìn kìa, con gái nhà họ Thẩm đấy. Nghe nói chỉ là món đồ chơi của Phó Cận Thần thôi." "Tội nghiệp, anh ta còn chẳng thèm đi cùng cô ta cơ mà."

Giữa đám đông, một người đàn ông có vẻ ngoài hào hoa nhưng ánh mắt đầy vẻ tà ác bước tới. Đó chính là Phó Hạo Nhiên. Hắn cầm ly rượu vang, tiến sát lại gần Nhược Hy, giọng nói tràn ngập sự mỉa mai:

"Chị dâu tương lai đây sao? Thật là một nhan sắc thoát tục. Tiếc là anh trai tôi lại là kẻ không biết thương hoa tiếc ngọc. Hay là... em đi theo tôi? Tôi hứa sẽ đối xử với em tốt hơn một con chó bị nhốt trong biệt thự."

Nhược Hy lạnh lùng lùi lại: "Phó nhị thiếu gia, xin hãy tự trọng."

"Tự trọng?" Hạo Nhiên cười lớn, hắn đột ngột ghé sát tai cô, giọng hạ thấp đầy đe dọa, "Em có biết vì sao cha em phá sản không? Có phải anh trai tôi nói anh ta đã giúp em? Sự thật là, chính Phó Cận Thần là kẻ đã tung đòn quyết định để đẩy Thẩm gia vào đường cùng đấy. Anh ta cứu em chỉ là để chuộc lỗi, hoặc giả là... để hành hạ em cho thỏa mãn thú tính thôi."

Đầu óc Nhược Hy ong lên. Một sự bàng hoàng len lỏi vào tâm trí. Là anh ấy sao? Không, không thể nào...

Đúng lúc đó, đám đông đột nhiên dạt sang hai bên. Một luồng khí áp bức mãnh liệt tràn vào khán phòng. Phó Cận Thần xuất hiện. Anh mặc bộ vest đen thủ công, mái tóc vuốt ngược để lộ gương mặt sắc lạnh như một vị thần chiến tranh. Anh bước thẳng tới chỗ Nhược Hy, không thèm nhìn ai khác, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ khóa chặt lấy cô.

"Ai cho phép em nghe lời nhảm nhí của hạng người này?"

Cận Thần vòng tay qua vai Nhược Hy, kéo mạnh cô vào lòng. Ánh mắt anh phóng về phía Phó Hạo Nhiên như hai mũi dao tẩm độc.

"Hạo Nhiên, cái lưỡi của chú có vẻ hơi dài rồi đấy. Muốn tôi giúp chú cắt bớt đi không?"

Hạo Nhiên tái mặt nhưng vẫn cố vớt vát: "Anh trai, tôi chỉ nói sự thật thôi. Anh có dám phủ nhận với cô ta rằng vụ thu mua lại các cổ đông nhà họ Thẩm không có chữ ký của anh không?"

Nhược Hy ngước mắt nhìn Cận Thần, đôi môi cô run rẩy: "Cận Thần, có thật không?"

Cận Thần im lặng trong giây lát. Đôi tay anh đang ôm lấy vai cô khẽ gồng lên. Anh không giải thích, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm khàn nhưng chứa đầy sự kiên định:

"Đúng, tôi là người ký đơn thu mua. Nhưng nếu tôi không ký, bây giờ em không phải ở đây với tôi, mà là đang ở trên giường của một gã chủ nợ nào đó hoặc đã bị ném ra đường từ lâu rồi."

Anh quay sang nhìn toàn bộ khách khứa trong sảnh tiệc, giọng nói vang lên đầy uy lực:

"Nghe cho kỹ đây. Thẩm Nhược Hy là người phụ nữ của tôi. Dù là Phó gia hay bất cứ ai ở đây, nếu dám động vào một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ dùng cả Midnight và cái mạng này để bắt kẻ đó phải trả giá gấp trăm lần!"

Lời tuyên bố đanh thép của anh khiến cả khán phòng im phăng phắc. Phó lão gia đứng trên lầu cao nhìn xuống, đôi mắt nheo lại đầy toan tính. Ông chưa bao giờ thấy đứa cháu trai bất trị của mình lại vì một người phụ nữ mà để lộ điểm yếu như vậy.

Cận Thần không đợi ai phản ứng, anh nắm chặt tay Nhược Hy, lôi cô ra khỏi sảnh tiệc, bỏ mặc những ánh nhìn kinh hãi phía sau.

Ra đến bãi đỗ xe, dưới ánh đèn đường vàng vọt, anh ép cô vào cửa xe, hơi thở vẫn còn vương mùi rượu và sự phẫn nộ.

"Em tin hắn ta hay tin tôi?" Anh gầm nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô.

Nhược Hy nhìn người đàn ông trước mặt – người vừa mới tuyên bố bảo vệ cô trước cả thế giới nhưng cũng là người đã nhúng tay vào sự sụp đổ của gia đình cô. Cô đưa bàn tay run rẩy chạm vào gương mặt anh, cảm nhận được cái lạnh lẽo của làn da và sự ấm nóng của hơi thở.

"Tôi tin người đàn ông đã thức cả đêm chăm sóc tôi khi tôi sốt." Cô thì thào, nước mắt rơi xuống, "Nhưng Cận Thần, tại sao... tại sao anh lại chọn cách tàn nhẫn nhất để cứu tôi?"

Cận Thần khựng lại, anh gục đầu vào vai cô, hơi thở dồn dập bắt đầu bình ổn lại.

"Vì trong thế giới của tôi, nếu không tàn nhẫn, em sẽ không thể sống sót. Nhược Hy... đừng rời đi. Nếu em đi, tôi sẽ thực sự biến thành ác quỷ."

Đêm đó, trong chiếc xe phóng nhanh trên con đường vắng, Nhược Hy nhận ra rằng cô không chỉ là người bị giam cầm trong bản hợp đồng này. Phó Cận Thần cũng vậy – anh bị giam cầm trong chính sự cô độc của mình, và cô chính là kẽ hở duy nhất để ánh sáng lọt vào.