MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 8

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 8

943 từ · ~5 phút đọc

Đêm đó, sau lời tuyên bố chấn động tại Phó gia, Phó Cận Thần đưa Nhược Hy trở về biệt thự trong sự im lặng đến nghẹt thở. Anh không giải thích thêm về vụ thu mua công ty, cô cũng không hỏi. Cả hai đều hiểu, trong cái thế giới đầy cạm bẫy này, sự thật đôi khi chỉ là một thứ xa xỉ.

Nhưng bình yên chưa kéo dài được bao lâu thì tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm. Nhược Hy run rẩy nhấc máy.

"Tiểu thư... bác sĩ nói tim của ông chủ đột ngột ngừng đập... có kẻ đã lẻn vào phòng hồi sức cấp cứu!" giọng nói hoảng loạn của người làm vang lên.

Nhược Hy cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân. Cô chưa kịp ngã xuống thì một bàn tay vững chãi đã đỡ lấy eo cô. Phó Cận Thần dường như đã nghe thấy tất cả. Đôi mắt anh trùng xuống, hừng hực sát khí.

"Phó Hạo Nhiên... hắn dám!"

Bệnh viện trung tâm, 2 giờ sáng.

Hành lang vắng lặng nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Nhược Hy quỵ xuống trước cửa phòng cấp cứu, đôi bàn tay nhỏ nhắn đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Phó Cận Thần đứng tựa lưng vào tường đối diện, bóng lưng anh đổ dài trên mặt sàn lạnh lẽo. Anh đang gọi điện thoại, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực ra lệnh cho đàn em lùng sục tung tích của Phó Hạo Nhiên.

Đúng lúc đó, Phó lão gia tử xuất hiện. Ông điềm nhiên chống gậy, theo sau là một hàng vệ sĩ đen ngòm. Ông không nhìn Nhược Hy, mà nhìn thẳng vào đứa cháu trai ngông cuồng của mình.

"Cận Thần, anh đã đi quá giới hạn rồi. Vì một người phụ nữ mà làm loạn cả Phó gia, anh nghĩ tôi sẽ để yên sao?"

Cận Thần bước tới, chắn trước mặt Nhược Hy như một bức tường thép. Anh nhếch môi, nụ cười đầy sự thách thức: "Ông nội, người của ông động vào cha cô ấy. Đó là lời tuyên chiến với tôi."

Phó lão gia hừ lạnh: "Muốn cứu cha nó? Muốn bảo vệ nó? Được thôi. Nhưng anh biết quy tắc của tôi mà. Muốn có được thứ mình muốn, anh phải trả cái giá tương xứng."

Ông cụ ra hiệu cho thuộc hạ mang ra một văn bản. Đó là đơn từ bỏ quyền điều hành dự án bến cảng – mấu chốt quyền lực của Cận Thần tại Midnight – và kèm theo đó là một "hình phạt gia quy" để xoa dịu các cổ đông đang bất bình.

Nhược Hy đứng bật dậy, cô nắm lấy tay áo Cận Thần, lắc đầu quầy quậy: "Không... Cận Thần, đừng ký. Đó là tất cả những gì anh đã gầy dựng!"

Cận Thần quay lại nhìn cô. Lần đầu tiên, cô thấy trong đôi mắt luôn chứa đựng sự giận dữ ấy một sự dịu dàng đến đau lòng. Anh khẽ gạt lọn tóc bết mồ hôi trên trán cô, thì thầm:

"Tôi đã nói rồi, em là người của tôi. Mà tôi thì không bao giờ để món đồ của mình bị hư hại."

Anh dứt khoát cầm bút ký tên, rồi quay sang Phó lão gia: "Dự án là của ông. Giờ thì bảo người của ông cút khỏi phòng bệnh của cha cô ấy."

"Còn hình phạt?" Phó lão gia nheo mắt.

Cận Thần không nói một lời, anh đi theo ông nội vào căn phòng trống cuối hành lang. Nhược Hy định chạy theo nhưng bị vệ sĩ ngăn lại. Mười lăm phút sau, cô nghe thấy tiếng roi da xé gió và tiếng va đập khô khốc vang ra từ bên trong. Mỗi một tiếng "chát" vang lên, tim Nhược Hy như bị băm vằn. Cô khóc không thành tiếng, đôi tay cào cấu vào cánh cửa gỗ vô vọng.

Khi cánh cửa mở ra, Phó Cận Thần bước ra ngoài. Gương mặt anh tái nhợt, chiếc áo sơ mi đen sau lưng đã rách nát, thấm đẫm một màu đỏ sẫm đến rợn người. Nhưng anh vẫn đứng thẳng, hiên ngang như một vị thần không biết đến đau đớn.

Anh bước đến bên Nhược Hy, người đang run rẩy vì khóc, rồi ôm lấy cô vào lòng. Mùi máu nồng nặc vây quanh cô, nhưng Nhược Hy không thấy sợ, cô chỉ thấy đau – một nỗi đau thấu tận tâm can cho người đàn ông này.

"Đừng khóc. Xấu lắm." Anh khàn giọng trêu chọc, dù hơi thở đã bắt đầu dồn dập vì đau.

Bác sĩ bước ra, thông báo cha cô đã qua cơn nguy kịch. Nhược Hy nghẹn ngào nhìn Cận Thần, cô muốn nói lời cảm ơn, muốn nói lời xin lỗi, nhưng anh đã lịm đi trên vai cô.

Đêm đó, trong phòng bệnh vip, Nhược Hy tự tay lau rửa những vết thương rướm máu trên lưng anh. Những vết sẹo mới đè lên những vết sẹo cũ – dấu vết của một tuổi thơ bị ngược đãi và một trưởng thành đầy bão tố. Cô nhận ra, Phó Cận Thần không phải là "trai hư" vì anh thích thế, mà vì thế giới này chưa bao giờ cho anh cơ hội để làm một người tốt.

Cô cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo dài nhất trên lưng anh.

"Cận Thần... cảm ơn anh vì đã trở thành ác ma để bảo vệ em."

Trong cơn hôn mê, ngón tay của Cận Thần khẽ cử động, như muốn nắm lấy bàn tay cô, một sự gắn kết không thể tách rời đã được hình thành từ máu và nước mắt.