1,242 từ · ~7 phút đọc
Ba ngày sau đêm kinh hoàng tại bệnh viện, biệt thự họ Phó bao trùm trong một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Phó Cận Thần nằm bất động trên giường, những vết thương trên lưng anh bắt đầu đóng vảy, nhưng cơn sốt âm ỉ vẫn khiến gương mặt anh lúc nào cũng tái nhợt.
Dù đau đớn, anh vẫn không ngừng làm việc. Laptop và điện thoại đặt đầy trên giường. Nhược Hy bưng bát thuốc bước vào, mày liễu nhíu chặt khi thấy anh đang gân cổ quát tháo thuộc hạ qua điện thoại.
"Tôi đã nói là không được rút vốn! Kẻ nào dám dao động, cứ bảo hắn đến gặp trực tiếp tôi..."
Nhược Hy bước tới, dứt khoát giật lấy chiếc điện thoại từ tay anh và tắt máy.
"Em làm cái gì vậy?" Cận Thần gầm nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ trừng lên nhìn cô.
"Anh muốn chết sớm để Phó Hạo Nhiên đắc thắng sao?" Nhược Hy đặt bát thuốc xuống bàn, giọng nói của cô không còn sự rụt rè thường thấy, thay vào đó là một sự điềm tĩnh đến lạ lùng. "Bác sĩ nói anh cần nghỉ ngơi. Nếu anh còn tiếp tục, tôi sẽ gọi cho ông nội bảo rằng anh không đủ sức gánh vác Midnight nữa."
Cận Thần khựng lại. Anh nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt. Vẫn là gương mặt thanh tú ấy, nhưng đôi mắt trong veo ngày nào giờ đã phủ một lớp sương mờ của sự trưởng thành và quyết đoán. Anh cười khẩy, giọng khàn đặc:
"Em đang đe dọa tôi? Thẩm Nhược Hy, em quên mình là ai rồi sao?"
"Tôi không quên. Tôi là người vợ hợp đồng của anh, là người mà anh đã dùng cả sự nghiệp và máu của mình để bảo vệ." Nhược Hy ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng đỡ anh dậy để đút thuốc. "Vì vậy, tôi có quyền bảo vệ 'tài sản' của mình. Anh chính là tài sản lớn nhất của tôi lúc này."
Cận Thần im lặng, anh miễn cưỡng uống bát thuốc đắng ngắt. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cô chạm vào vai anh khiến cơn giận dữ trong lòng dịu đi đôi chút.
Đúng lúc đó, A Nam – trợ lý thân tín nhất của Cận Thần – hớt hải bước vào phòng, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng:
"Thiếu gia, không ổn rồi. Phó Hạo Nhiên đã liên kết với các cổ đông cũ của Thẩm gia. Hắn đang rêu rao rằng anh cố tình làm phá sản nhà họ Thẩm để chiếm đoạt tiểu thư. Các đối tác lớn của Midnight đang đòi rút hợp đồng vì sợ ảnh hưởng đến uy tín."
Cận Thần định bật dậy nhưng vết thương trên lưng rách ra khiến anh rên rỉ một tiếng rồi ngã xuống gối. A Nam định tiến lại giúp nhưng Nhược Hy đã ra hiệu cho anh ta dừng lại.
"A Nam, đưa hồ sơ các cổ đông đó cho tôi." Nhược Hy lên tiếng.
A Nam ngẩn người, nhìn sang Cận Thần để xin ý kiến. Cận Thần nheo mắt: "Em định làm gì? Đây không phải là trò chơi bán đồ hàng của mấy tiểu thư."
Nhược Hy quay sang nhìn anh, ánh mắt kiên định: "Anh quên cha tôi từng là ai sao? Trước khi Thẩm gia sụp đổ, tôi đã tốt nghiệp thủ khoa ngành Tài chính quốc tế. Những cổ đông đó, phân nửa là chú bác đã nhìn tôi lớn lên. Phó Hạo Nhiên có tiền, nhưng hắn không có 'tình'. Mà trong kinh doanh, đôi khi cái tình còn đáng giá hơn cả vàng."
Cô quay lại phía A Nam, giọng nói sắc sảo: "Sắp xếp cho tôi một cuộc gặp kín với các cổ đông chính vào sáng mai. Đừng để Phó gia biết. Và nhớ mang cho tôi bộ vest đen kín đáo nhất trong tủ đồ."
Cận Thần nhìn bóng lưng Nhược Hy bước ra khỏi phòng, lòng anh dâng lên một cảm giác phức tạp. Anh vốn muốn giữ cô trong lồng kính, muốn cô mãi là bông hoa nhài trắng trong sạch giữa vũng bùn đen. Nhưng anh quên mất rằng, để đứng vững bên cạnh một ác ma, thiên thần cũng phải học cách cầm kiếm.
Sáng hôm sau, Nhược Hy xuất hiện tại phòng họp kín của một khách sạn sang trọng. Không còn là cô gái mặc váy trắng mong manh, cô khoác trên mình bộ vest cắt may tinh xảo, mái tóc đen búi cao để lộ gương mặt thanh tú nhưng đầy uy quyền.
Mười vị cổ đông lớn tuổi ngồi đó, ánh mắt họ đầy sự ngờ vực và cả chút khinh thường.
"Nhược Hy, cháu gọi các chú đến đây làm gì? Chúng ta đang chuẩn bị ký kết với nhị thiếu gia họ Phó rồi." Một người đàn ông béo tốt lên tiếng.
Nhược Hy mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp, giống hệt cách Phó Cận Thần thường cười. Cô thong thả đặt một xấp tài liệu lên bàn.
"Các chú muốn ký với kẻ đã âm thầm tuồn thông tin mật của Thẩm gia ra ngoài để trục lợi sao? Đây là bằng chứng Phó Hạo Nhiên đã cấu kết với đối thủ của cha cháu từ hai năm trước. Phó Cận Thần đúng là đã thu mua lại công ty, nhưng anh ấy mua để giữ lại cái tên Thẩm gia, còn Phó Hạo Nhiên muốn mua để xóa sổ nó vĩnh viễn khỏi bản đồ kinh doanh."
Cả phòng họp xôn xao. Nhược Hy tiếp lời, giọng nói đanh thép:
"Hôm nay tôi đứng đây không phải với tư cách là con gái Thẩm Vạn Sơn, mà là phu nhân của Phó Cận Thần. Nếu các vị quay lại với Midnight, tôi đảm bảo lợi nhuận năm tới sẽ tăng 20%. Nếu không..." Cô dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm, "...Phó Cận Thần có thể tàn nhẫn với kẻ thù, nhưng anh ấy chưa bao giờ bạc đãi người nhà. Các vị chọn làm kẻ thù hay người nhà?"
Trong bóng tối sau bức màn che, Phó Cận Thần ngồi trên xe lăn, chứng kiến toàn bộ màn thể hiện của "vợ" mình qua camera giám sát. Khóe môi anh khẽ nhếch lên.
"Con mèo nhỏ này... hóa ra bấy lâu nay em giấu móng vuốt kỹ thật."
Đêm đó, khi Nhược Hy trở về biệt thự với vẻ mặt mệt mỏi nhưng đắc thắng, cô thấy Cận Thần đang ngồi chờ ở phòng khách. Anh không nói gì, chỉ rót một ly sữa ấm đẩy về phía cô.
"Làm tốt lắm, Phó phu nhân."
Nhược Hy khựng lại vì cách gọi ấy. Cô nhìn anh, rồi đột nhiên òa khóc như một đứa trẻ. Bao nhiêu sự mạnh mẽ, gồng mình suốt cả ngày hôm nay tan biến hết. Cô nhào vào lòng anh, mặc kệ vết thương trên người anh còn đau.
"Cận Thần... tôi rất sợ... tôi đã sợ mình sẽ làm hỏng mọi chuyện của anh."
Cận Thần thở dài, bàn tay to lớn vỗ về tấm lưng gầy của cô. Anh nhận ra, dù cô có mạnh mẽ đến đâu, cô vẫn là cô gái "ngoan" cần được anh che chở. Chỉ là giờ đây, họ không còn là hai kẻ giao dịch trên giấy tờ, mà đã trở thành hai linh hồn nương tựa vào nhau để chống lại cả thế giới.