1,023 từ · ~6 phút đọc
Sau chiến thắng vang dội tại buổi họp cổ đông, Nhược Hy trở thành cái tên được săn đón trong giới thượng lưu thành phố S. Tuy nhiên, sự nổi tiếng đột ngột này cũng kéo theo những hiểm họa khôn lường.
Chiều muộn, Nhược Hy rời khỏi bệnh viện sau khi thăm cha. Cô bước ra cổng, lòng nhẹ nhõm vì bác sĩ nói ông đã có thể tự thở được. Cô định gọi cho A Nam đến đón, nhưng một chiếc xe van màu đen không biển số đột ngột lao tới, chắn ngang lối đi.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, hai gã đàn ông lực lưỡng bước xuống, nhanh như cắt bịt miệng cô bằng một chiếc khăn tẩm thuốc mê. Nhược Hy vùng vẫy, túi xách rơi xuống đất, chiếc điện thoại đang đổ chuông – cuộc gọi từ Phó Cận Thần – văng xa ra mặt đường, màn hình vỡ nát.
Tất cả diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây.
Tại biệt thự, Phó Cận Thần đứng bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại không có hồi đáp. Linh tính của một kẻ từng trải qua hàng trăm cuộc chiến sinh tử mách bảo anh rằng có chuyện chẳng lành.
Năm phút sau, A Nam lao vào phòng, gương mặt tái mét: "Thiếu gia... Thẩm tiểu thư mất tích rồi. Chúng tôi tìm thấy điện thoại của cô ấy ở cổng bệnh viện. Có dấu vết giằng co."
Sắc mặt Cận Thần thay đổi ngay tức khắc. Đôi mắt anh tối sầm lại, một luồng sát khí đặc quánh tỏa ra khiến A Nam cũng phải rùng mình. Không còn vẻ lười biếng hay mệt mỏi của người đang dưỡng thương, Cận Thần giật phăng lớp băng gạc trên vai, mặc kệ vết thương lại bắt đầu rỉ máu.
"Định vị xe của Phó Hạo Nhiên. Ngay lập tức!" giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự phẫn nộ lên đến đỉnh điểm.
"Nhưng vết thương của anh..."
"Cút!" Cận Thần gầm lên, anh vớ lấy chiếc áo khoác đen, bước đi với khí thế của một con thú dữ vừa bị xổng chuồng.
Tại một nhà kho bỏ hoang ven ngoại ô, Nhược Hy bị trói chặt vào ghế, đôi mắt cô lờ đờ vì tác dụng của thuốc mê. Trước mặt cô, Phó Hạo Nhiên đang điên cuồng đập phá đồ đạc. Hắn ta vừa nhận được tin các cổ đông đồng loạt quay lưng, tiền đồ của hắn coi như chấm hết.
"Con khốn! Đều tại mày!" Hạo Nhiên túm lấy tóc Nhược Hy, ép cô nhìn vào gương mặt vặn vẹo của hắn. "Mày nghĩ Phó Cận Thần yêu mày sao? Nó chỉ đang dùng mày để trả thù tao thôi! Hôm nay, tao sẽ hủy hoại mày, xem nó còn cần cái thứ đồ rách nát này nữa không!"
Hắn giơ tay định tát cô, nhưng một tiếng động lớn vang lên khiến cả nhà kho rung chuyển.
RẦM!
Cánh cửa sắt nặng nề bị húc tung bởi chiếc xe Jeep hầm hố. Phó Cận Thần bước xuống từ đống đổ nát, trên tay anh cầm một thanh sắt rỉ sét, áo sơ mi trắng đã bị máu từ vết thương trên lưng thấm đỏ một mảng lớn. Ánh mắt anh lúc này không còn một chút nhân tính nào, chỉ còn lại sự chết chóc.
"Hạo Nhiên, mày chọn cách chết nào?" Cận Thần bước tới, mỗi bước chân đều nặng nề như tiếng gõ cửa của tử thần.
Hạo Nhiên hoảng hốt, hắn rút một con dao găm ra, kề sát vào cổ Nhược Hy: "Đứng lại! Mày bước thêm bước nữa, tao sẽ cắt cổ nó!"
Nhược Hy nhìn thấy Cận Thần, nước mắt cô trào ra. Cô thấy máu trên vai anh, thấy sự điên cuồng trong mắt anh, và cô biết anh đang chịu đựng nỗi đau cực độ để đến đây.
"Cận Thần... chạy đi... anh ấy có súng..." cô thều thào.
Nhưng Cận Thần không dừng lại. Anh không hề tỏ ra sợ hãi. Sự lạnh lùng của anh khiến ngay cả kẻ điên như Hạo Nhiên cũng phải run rẩy.
"Mày nghĩ tao quan tâm đến mạng của mình sao?" Cận Thần cười, một nụ cười rùng rợn. "Nhưng tao rất quan tâm đến việc em ấy đau. Mày đã chạm tay vào tóc em ấy bằng bàn tay nào?"
Trong một tích tắc khi Hạo Nhiên mất cảnh giác vì nỗi sợ hãi, Cận Thần phóng thanh sắt trong tay về phía hắn. Thanh sắt sượt qua tai Hạo Nhiên, khiến hắn giật mình ngã ra phía sau. Ngay lập tức, Cận Thần lao tới như một bóng ma.
Tiếng va chạm, tiếng la hét thất thanh vang dội khắp nhà kho. Nhược Hy nhắm nghiền mắt lại, cô không dám nhìn cảnh tượng tàn khốc đó. Khi cô mở mắt ra, Hạo Nhiên đã nằm gục trên sàn, còn Cận Thần đang quỳ bên cạnh cô, đôi bàn tay run rẩy cởi trói cho cô.
"Nhược Hy... xin lỗi... tôi đến muộn."
Anh ôm chặt lấy cô vào lòng. Lúc này, con thú dữ hung tợn ban nãy bỗng chốc sụp đổ. Anh gục đầu vào hõm vai cô, hơi thở dồn dập và nặng nề. Nhược Hy cảm nhận được chất lỏng ấm nóng thấm vào váy mình – đó là máu của anh.
"Cận Thần! Anh tỉnh lại đi! Đừng làm tôi sợ!" Nhược Hy hoảng loạn ôm lấy gương mặt anh.
Cận Thần khẽ mở mắt, nhìn cô gái "ngoan" đang khóc lóc vì mình, anh đưa bàn tay dính đầy máu vuốt ve gò má cô:
"Em không sao là tốt rồi... Nhược Hy, em có sợ một kẻ như tôi không?"
Nhược Hy lắc đầu dữ dội, cô ôm chặt lấy anh, bỏ qua mọi hận thù, mọi hợp đồng hay dối trá: "Không sợ... tôi chỉ sợ anh biến mất thôi."
Phía ngoài, tiếng còi cảnh sát vang lên dồn dập. Midnight và Phó gia sẽ có một đêm không ngủ, nhưng trong căn nhà kho đổ nát này, hai linh hồn đơn độc cuối cùng đã tìm thấy nhau giữa lằn ranh của sự sống và cái chết.