MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 11

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 11

826 từ · ~5 phút đọc

Hậu quả của vụ náo loạn tại nhà kho lớn hơn những gì Nhược Hy tưởng tượng. Phó lão gia tử không thể chấp nhận việc người thừa kế của mình vì một người phụ nữ mà sẵn sàng nhúng chàm, phá hỏng danh tiếng thanh sạch của gia tộc trước pháp luật.

Một tuần sau, quyết định chính thức được đưa ra: Phó Cận Thần bị bãi miễn mọi chức vụ tại Midnight và các công ty con của Phó gia. Toàn bộ thẻ ngân hàng, xe cộ và căn biệt thự trên đỉnh đồi đều bị thu hồi.

Phó Cận Thần bước ra khỏi tập đoàn với một túi xách đơn giản, trên người vẫn là chiếc áo sơ mi đen quen thuộc nhưng khí thế ngạo nghễ đã pha chút phong trần, mệt mỏi. Anh đứng dưới nắng gắt, nhìn tòa nhà chọc trời mình từng làm chủ, lòng bình thản đến lạ thường.

Một chiếc xe nhỏ, cũ kỹ đỗ ngay trước mặt anh. Nhược Hy bước xuống, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười lại rạng rỡ như ánh mai.

"Phó tiên sinh, anh bị đuổi việc rồi sao?" Cô hóm hỉnh hỏi, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt.

Cận Thần nhướng mày, nhìn chiếc xe giá rẻ của cô: "Em đến để xem trò cười của tôi à?"

"Không, tôi đến để đón anh về 'nhà'." Nhược Hy mở cửa xe, ra hiệu cho anh vào. "Hợp đồng của chúng ta nói anh bảo vệ tôi, nhưng không nói tôi không được nuôi anh khi anh thất nghiệp."

Căn hộ mà Nhược Hy thuê nằm trong một khu chung cư cũ, diện tích chưa đầy 50 mét vuông – có lẽ chỉ bằng cái phòng thay đồ của anh ở biệt thự. Không có dì Trương, không có người hầu, chỉ có mùi nắng, mùi gỗ cũ và sự ấm cúng kỳ lạ.

"Xin lỗi, chỗ này hơi nhỏ, anh chịu khó nhé." Nhược Hy vừa dọn dẹp mấy thùng đồ vừa nói. "Số tiền cha tôi để lại sau khi trả nợ chỉ đủ thuê chỗ này và trang trải cuộc sống giản dị thôi."

Cận Thần ngồi trên chiếc sofa bọc vải hoa, đôi chân dài của anh trông thật lạc quõng giữa không gian chật hẹp. Anh nhìn cô gái đang bận rộn trong bếp, lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Cả đời anh sống trong nhung lụa nhưng cô độc, chưa bao giờ có một ai vì anh mà lo toan những việc lặt vặt như thế này.

"Thẩm Nhược Hy, em có biết là nếu em rời đi bây giờ, em sẽ có cuộc sống tự do không? Tôi không còn tiền, không còn quyền lực, không thể giúp gì được cho nhà họ Thẩm nữa."

Nhược Hy dừng tay, cô đi tới trước mặt anh, đặt hai tay lên vai người đàn ông đang đầy vẻ phòng bị ấy.

"Phó Cận Thần, anh nghĩ tôi 'ngoan' đến mức ngốc sao? Tôi ở lại không phải vì tiền của anh. Tôi ở lại vì người đàn ông đã đỡ cho tôi một nhát dao, vì người đã gọi tôi là 'người của tôi'. Giờ anh trắng tay rồi, tôi mới dễ dàng 'bắt nạt' anh chứ."

Cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm lên trán anh.

Tối hôm đó, căn phòng nhỏ tràn ngập mùi cơm chín và thức ăn giản dị. Cận Thần, người vốn quen với rượu vang đỏ và bít tết hảo hạng, nay lại ngồi ăn bát canh cà chua trứng và thịt kho tộ.

"Nếm thử đi, tay nghề của tôi không tệ đâu." Nhược Hy hào hứng gắp thức ăn cho anh.

Cận Thần nếm thử, vị thanh ngọt của gia đình lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh im lặng ăn hết bát cơm, rồi đột nhiên nắm lấy tay cô.

"Em không hối hận chứ?"

"Hối hận vì được nuôi một đại soái ca sao? Không đời nào." Nhược Hy cười lém lỉnh.

Đêm khuya, khi Nhược Hy đã ngủ say, Cận Thần đứng ngoài ban công nhỏ hẹp, nhìn xuống dòng người qua lại. Anh lấy điện thoại ra, nhấn một dãy số bí mật.

"A Nam, bắt đầu kế hoạch 'Bóng tối'. Phó gia lấy đi của tôi những gì, tôi sẽ khiến họ phải trả lại bằng sạch. Nhưng lần này, tôi không chiến đấu một mình."

Anh quay đầu nhìn vào trong phòng, nơi ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên gương mặt bình yên của Nhược Hy. Anh biết, mình không còn là một con thú dữ đơn độc nữa. Anh đã có một "tổ ấm" để trở về, và đó chính là vũ khí mạnh nhất của anh lúc này.

Sự "hư hỏng" của anh không mất đi, nó chỉ đang ẩn mình để chờ đợi một cuộc phản công tàn khốc hơn. Nhưng trước đó, anh muốn tận hưởng cảm giác được cô gái ngoan này "chiều chuộng" thêm một chút nữa.