988 từ · ~5 phút đọc
Cuộc sống tại căn hộ 50 mét vuông bắt đầu bằng một thảm họa mang tên "máy giặt".
Nhược Hy vừa trở về từ tiệm hoa nhỏ mới mở, đập vào mắt cô là cảnh tượng Phó Cận Thần đang đứng giữa phòng tắm ngập ngụa bọt xà phòng. Gương mặt vốn lạnh lùng của anh giờ đây hiện rõ sự bối rối, trên tay vẫn cầm chai nước giặt đổ dở.
"Phó Cận Thần! Anh đã đổ bao nhiêu nước giặt vào đấy thế?" Nhược Hy vừa cười vừa hốt hoảng chạy lại tắt máy.
"Tôi thấy nó không có bọt nên đổ thêm một chút... ai ngờ cái thứ rẻ tiền này lại phiền phức thế." Cận Thần tặc lưỡi, cố lấy lại vẻ cao ngạo nhưng đôi tai hơi đỏ lên đã tố cáo sự ngượng ngùng của anh.
Nhược Hy bật cười giòn giã, cô lấy một chiếc khăn lau bọt trên mặt anh: "Đại thiếu gia ơi, đây là máy giặt cửa ngang, anh đổ cả chai vào thì nó không tràn ra mới lạ đấy. Thôi, anh ra ngoài phòng khách ngồi đi, để 'vợ' anh xử lý."
Cận Thần nhìn cô gái đang hì hụi dọn dẹp, lòng bỗng thấy nhẹ nhàng. Ở Phó gia, sai lầm đồng nghĩa với sự trừng phạt. Nhưng ở đây, sai lầm của anh lại đổi lấy tiếng cười của cô. Anh bước tới, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ thơm mùi hoa cỏ.
"Nhược Hy, tôi thực sự là một kẻ vô dụng sao?"
"Không, anh chỉ là đang học cách làm người bình thường thôi." Cô xoay người lại, vỗ nhẹ vào má anh. "Mà người bình thường thì phải đi siêu thị với tôi. Chúng ta hết trứng và sữa rồi."
Cảnh tượng Phó Cận Thần – người từng điều hành những dự án nghìn tỷ – đứng phân vân giữa quầy trứng gà "giảm giá" và trứng gà "hữu cơ" là một cảnh tượng vô giá. Anh mặc chiếc áo phông xám đơn giản, quần jeans, nhưng khí chất vương giả vẫn khiến các bà nội trợ xung quanh ngoái nhìn.
"Lấy loại này đi, đang có chương trình mua một tặng một." Nhược Hy hào hứng bỏ hộp trứng vào giỏ.
"Em tiết kiệm vài đồng bạc lẻ đó để làm gì?" Cận Thần nhíu mày.
"Để nuôi anh đó, đồ ngốc!" Cô lém lỉnh đáp.
Hạnh phúc bình dị ấy kéo dài đến sáng hôm sau, khi Nhược Hy vừa mở cửa tiệm hoa mang tên "Bình Minh". Cô vừa cắm xong lẵng hoa hồng trắng thì một đám thanh niên xăm trổ, tay cầm gậy gộc nghênh ngang bước vào.
"Tiệm này là của con gái Thẩm Vạn Sơn đúng không?" Tên cầm đầu hất hàm, gạt phăng lẵng hoa xuống đất.
Nhược Hy tái mặt, nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh: "Các anh là ai? Tôi không nợ nần gì các anh cả."
"Mày không nợ, nhưng thằng chồng mày nợ đại ca tao một 'lễ vật'. Phó Hạo Nhiên nói, nếu muốn yên ổn làm ăn thì phải đóng phí bảo kê... 50 triệu một tháng."
"Các anh ăn cướp à?" Nhược Hy phẫn nộ.
"Cướp đấy, thì sao?" Tên đó định giơ tay tát Nhược Hy thì một bàn tay to lớn, cứng như gọng kìm thép chộp lấy cổ tay hắn.
Phó Cận Thần xuất hiện từ phía sau tiệm, trên tay vẫn còn cầm chiếc kéo tỉa cành. Ánh mắt anh lúc này không còn chút ấm áp nào của buổi sáng nay, mà là đôi mắt của một con sói đang bị xâm phạm lãnh thổ.
"Mày vừa nói muốn thu phí ai?" Cận Thần hạ giọng, thanh âm trầm đục như tiếng sấm trước cơn bão.
Tên du côn đau đớn kêu lên, gã cố vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi cái siết tay của anh: "Thằng chó! Mày là thằng phế vật bị Phó gia đuổi đi đúng không? Anh em, xông lên!"
Cả đám thanh niên lao vào. Nhược Hy hét lên: "Cận Thần, cẩn thận!"
Nhưng Phó Cận Thần chỉ nhếch mép. Dù không còn vũ khí, không còn đàn em, nhưng kỹ năng chiến đấu của một kẻ đi lên từ bóng tối không hề mai một. Anh di chuyển nhanh nhẹn, mỗi cú ra đòn đều dứt khoát và hiểm hóc. Chỉ trong chưa đầy hai phút, năm gã thanh niên đã nằm la liệt dưới sàn, rên rỉ đau đớn.
Cận Thần dẫm chân lên ngực tên cầm đầu, cúi xuống thì thầm: "Về nói với Phó Hạo Nhiên, muốn chơi thì cứ tìm tôi. Đụng vào tiệm hoa này một lần nữa, tôi sẽ khiến hắn không còn tay để mà ký tên đâu. Cút!"
Đám du côn chạy trối chết. Nhược Hy run rẩy chạy lại ôm lấy anh, kiểm tra xem anh có bị thương không.
"Anh không sao." Cận Thần thở dốc, anh nhìn tiệm hoa tan hoang, nhìn những đóa hoa trắng bị giẫm nát dưới chân, lòng dâng lên một nỗi căm phẫn tột độ.
Anh nhận ra, sự ẩn dật này không phải là cách để bảo vệ cô. Chừng nào Phó Hạo Nhiên còn ngồi trên cao, chừng đó Nhược Hy vẫn sẽ là mục tiêu.
"Nhược Hy, em có tin tôi không?" Anh nâng gương mặt cô lên, nghiêm túc hỏi.
"Em tin anh."
"Vậy thì chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ không trốn chạy nữa. Đã đến lúc lấy lại những gì thuộc về chúng ta."
Đêm đó, Cận Thần không ngủ. Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn vào màn đêm đen thẳm của thành phố. Bản kế hoạch "Bóng tối" trong đầu anh đã hoàn thiện. Anh không chỉ muốn đòi lại quyền lực, anh muốn nhổ tận gốc cái ung nhọt của Phó gia. Và lần này, anh sẽ không làm một ác ma cô độc, anh chiến đấu để bảo vệ thiên đường nhỏ bé mà Nhược Hy đã xây dựng cho anh.