MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 13

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 13

1,108 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ đập phá tiệm hoa, căn hộ nhỏ vốn dĩ yên bình bỗng chốc trở thành một "bản doanh" thu nhỏ. Phó Cận Thần không còn dành thời gian để học cách dùng máy giặt hay đi siêu thị nữa. Thay vào đó, anh ngồi trước hàng loạt màn hình máy tính với những dòng mã và dữ liệu chạy liên tục.

"A Nam đã gửi danh sách khách mời rồi." Cận Thần xoay ghế lại, nhìn Nhược Hy đang thu dọn những đóa hoa cuối cùng còn sót lại sau vụ náo loạn. "Tối nay, tập đoàn Tống Thị tổ chức tiệc kỷ niệm. Tống Vĩnh Lân – đối thủ truyền kiếp của ông nội tôi – sẽ có mặt ở đó."

Nhược Hy dừng tay, ánh mắt cô lóe lên một tia hiểu ý: "Anh muốn em tiếp cận ông ta?"

"Tống Vĩnh Lân là kẻ cáo già, ông ta ghét cay ghét đắng Phó gia, nhưng lại rất trọng nhân tài và sự chân thành. Phó Hạo Nhiên đang cố gắng ký kết hợp đồng vận tải biển với Tống Thị. Nếu chúng ta phá hỏng nó, Phó Hạo Nhiên sẽ mất đi chỗ dựa cuối cùng." Cận Thần bước tới, nắm lấy đôi bàn tay hơi thô vì chăm sóc hoa của cô. "Nhưng em sẽ phải đối mặt với những kẻ từng khinh rẻ em. Em có chịu nổi không?"

Nhược Hy mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự kiên định của người đã đi qua bão táp: "Họ khinh rẻ một tiểu thư sa sút, nhưng họ sẽ phải nể sợ phu nhân của Phó Cận Thần."

8 giờ tối. Khách sạn Grand S rực rỡ ánh đèn.

Phó Cận Thần xuất hiện với tư cách là... tài xế riêng của Nhược Hy. Anh mặc bộ vest đen kín đáo, đội mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt, đứng trong bóng tối nhìn người phụ nữ của mình bước vào ánh đèn sân khấu.

Nhược Hy hôm nay không chọn đầm nhung đen huyền bí hay xanh rêu trầm mặc. Cô mặc một chiếc sườn xám cách tân màu trắng tinh khôi, thêu họa tiết mẫu đơn chìm bằng chỉ bạc. Mái tóc búi cao kiểu cổ điển, chỉ cài một chiếc trâm ngọc đơn giản. Cô giống như một nhành lan trắng lạc vào khu vườn đầy những loài hoa rực rỡ nhưng nồng nặc mùi tiền bạc.

Vừa bước vào sảnh, những tiếng xì xào đã bắt đầu dâng lên: "Kìa, chẳng phải là con gái nhà họ Thẩm sao? Cô ta lấy đâu ra tư cách vào đây?" "Nghe nói bị Phó thiếu gia bỏ rơi rồi, giờ chắc đang đi tìm mối mới."

Nhược Hy phớt lờ tất cả. Cô cầm ly champagne, chậm rãi tiến về phía ban công, nơi một người đàn ông trung niên với mái tóc muối tiêu, khí chất uy nghiêm đang đứng nhìn xuống thành phố. Đó là Tống Vĩnh Lân.

"Tống tiên sinh, trà Long Tỉnh ở đây có lẽ không ngon bằng trà ở phủ của ngài, nhưng gió ở đây lại rất thích hợp để bàn chuyện đại sự."

Tống Vĩnh Lân quay lại, đôi mắt già đời nheo lại nhìn cô gái trẻ: "Thẩm tiểu thư? Chẳng phải cháu nên ở bên cạnh Phó Cận Thần sao? Ta nghe nói cậu ta trắng tay rồi."

Nhược Hy mỉm cười thanh lịch: "Trắng tay là một trạng thái tạm thời, còn bản lĩnh là vĩnh viễn. Hôm nay cháu đến đây không phải với tư cách là người nhà họ Thẩm, mà là đại diện cho dự án 'Bóng tối' của Phó Cận Thần."

Tống Vĩnh Lân bật cười, giọng cười đầy vẻ mỉa mai: "Cậu ta đang trốn chui trốn lủi mà cũng có dự án sao? Ta tại sao phải tin một cô gái như cháu?"

"Vì cháu có thứ mà Phó Hạo Nhiên không có: Sự thật về lô hàng lậu mà hắn định tuồn vào cảng của ngài tuần tới." Nhược Hy hạ thấp giọng, đưa ra một chiếc USB nhỏ. "Phó Hạo Nhiên muốn mượn đường của Tống Thị để rửa tiền cho một băng đảng ngoại quốc. Nếu việc này bại lộ, Tống Thị sẽ là người gánh tội thay. Phó Cận Thần muốn hợp tác với ngài để ngăn chặn điều đó, không phải vì anh ấy cần tiền, mà vì anh ấy không muốn thành phố S rơi vào tay kẻ điên như Hạo Nhiên."

Tống Vĩnh Lân thu lại nụ cười, ông cầm lấy chiếc USB, nhìn xoáy vào mắt Nhược Hy. Ông đã gặp rất nhiều phụ nữ đẹp, nhưng hiếm ai có ánh mắt vừa trong sáng vừa sắc bén như cô gái này.

"Cháu rất giống cha mình, nhưng lại có cái sự ngông cuồng của Phó Cận Thần." Ông gật đầu. "Được, ta sẽ xem thứ này. Nếu đúng như cháu nói, ta sẽ cho cậu ta một cơ hội để nói chuyện."

Đúng lúc đó, Phó Hạo Nhiên xuất hiện cùng đám vệ sĩ. Thấy Nhược Hy đứng cạnh Tống Vĩnh Lân, hắn tái mặt, hùng hổ bước tới:

"Nhược Hy! Mày làm cái gì ở đây? Tống tổng, ông đừng nghe con khốn này lừa gạt!"

Hạo Nhiên định vung tay tát Nhược Hy, nhưng một bóng đen nhanh như chớp đã vươn ra từ rèm cửa ban công. Một bàn tay thép chộp lấy cổ tay hắn, bẻ ngược ra sau khiến hắn đau đớn la lên.

Phó Cận Thần cởi bỏ chiếc mũ, để lộ gương mặt sắc lạnh dưới ánh đèn.

"Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của mày chạm vào vợ tao." Cận Thần gằn giọng, ánh mắt anh nhìn Hạo Nhiên như nhìn một cái xác không hồn.

Cả sảnh tiệc bàng hoàng. Một Phó Cận Thần bị đuổi khỏi gia tộc, một kẻ trắng tay, tại sao lại có thể ngang nhiên xuất hiện ở đây với khí thế áp đảo như vậy?

Tống Vĩnh Lân chứng kiến màn kịch, ông khẽ nhếch môi, vỗ tay: "Thú vị! Phó Cận Thần, cậu quả nhiên không làm ta thất vọng. Được rồi, chúng ta đi tìm chỗ nào kín đáo để bàn việc đi."

Nhược Hy nhìn Cận Thần, cô thấy mồ hôi rịn ra trên trán anh vì vết thương cũ lại đau khi cử động mạnh, nhưng đôi mắt anh lại ngời sáng một niềm kiêu hãnh. Cô bước tới, đan tay mình vào tay anh, đứng hiên ngang trước sự chứng kiến của toàn giới thượng lưu.

Hôm nay, họ chính thức tuyên chiến. Và giới thượng lưu thành phố S nhận ra một điều: Đừng bao giờ dồn một con sói và một bông hồng vào đường cùng.