MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuần Hóa Tổng Tài Hắc ĐạoChương 14

Thuần Hóa Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 14

1,380 từ · ~7 phút đọc

Căn phòng VIP của khách sạn Grand S tách biệt hoàn toàn với tiếng nhạc xập xình bên ngoài. Tống Vĩnh Lân ngồi tựa lưng vào ghế bành, khói thuốc từ điếu xì gà đắt tiền bảng lảng bao quanh gương mặt già dặn. Ông nhìn đôi trẻ trước mặt, một người thương tích đầy mình nhưng khí chất vẫn ngạo nghễ, một người thanh khiết như sương mai nhưng ánh mắt chứa đầy toan tính.

"Cậu muốn tôi giúp cậu lật đổ Phó Hạo Nhiên bằng cách đánh tráo lô hàng lậu?" Tống Vĩnh Lân gõ nhẹ ngón tay lên bàn. "Cận Thần, cậu biết đó là việc phạm pháp. Nếu bại lộ, Tống Thị cũng không gánh nổi."

Cận Thần khẽ nhếch môi, anh không ngồi xuống mà đứng tựa vào cạnh bàn, đôi tay đan vào nhau. "Tống tổng, ngài lầm rồi. Tôi không cần ngài giúp đánh tráo. Tôi chỉ cần ngài trì hoãn việc kiểm tra bến bãi của ngài thêm hai tiếng đồng hồ. Mọi việc còn lại, tôi và người của mình sẽ lo. Nếu thành công, toàn bộ thị phần vận tải của Phó gia tại khu vực phía Nam sẽ thuộc về ngài. Tôi chỉ lấy lại Midnight."

Tống Vĩnh Lân im lặng. Cái giá này quá hời, nhưng rủi ro cũng quá lớn. Ông nhìn sang Nhược Hy: "Còn cháu, Thẩm tiểu thư? Cháu có biết nếu cậu ta bị bắt, cháu cũng sẽ ngồi tù vì tội đồng lõa không?"

Nhược Hy bước lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng đanh thép vang lên: "Nếu không có anh ấy, cháu đã sớm mất đi người thân duy nhất và danh dự của mình rồi. Cuộc đời cháu từ lâu đã đặt cược vào anh ấy. Tống tiên sinh, ngài là người kinh doanh, ngài hiểu rõ nhất: Rủi ro càng cao, lợi nhuận càng lớn. Ngài chọn đứng nhìn Phó Hạo Nhiên kéo sụp cảng của ngài, hay chọn cùng chúng cháu tạo ra một trật tự mới?"

Tống Vĩnh Lân nhìn sâu vào đôi mắt của Nhược Hy, rồi bất ngờ bật cười lớn. Ông dập tắt điếu xì gà, đứng dậy đưa tay ra: "Được! Hai tiếng đồng hồ. Đúng 4 giờ sáng, cảnh sát kinh tế sẽ có mặt tại bãi số 9. Nếu lúc đó hàng vẫn còn ở đó, ta sẽ không quen biết các cháu."

1 giờ sáng. Cảng Midnight.

Gió biển mang theo vị mặn và cái lạnh thấu xương lùa qua những container khổng lồ. Nhược Hy ngồi trong chiếc xe tải nhỏ đậu ở một góc khuất cách bến cảng hai cây số. Trước mặt cô là ba chiếc máy tính xách tay đang chạy hết công suất, hiển thị bản đồ nhiệt và hệ thống camera giám sát của cảng mà cô đã xâm nhập thành công nhờ sự hướng dẫn cấp tốc của A Nam.

"Cận Thần, anh nghe rõ không?" Cô chỉnh lại tai nghe, giọng nói hơi run rẩy vì lo lắng.

"Nghe rõ. Mèo nhỏ, bình tĩnh lại đi. Hơi thở của em qua mic làm tôi thấy nhột đấy." Giọng Cận Thần vang lên, vẫn là cái tông giọng cợt nhả nhưng chứa đựng sự trấn an lạ kỳ.

"Anh còn đùa được sao? Đội tuần tra phía Đông đang di chuyển về phía bãi số 7, anh có 3 phút để vượt qua trạm kiểm soát số 2."

Bên trong cảng, Cận Thần khoác lên mình bộ đồ bảo hộ màu đen, gương mặt bôi vệt than tối. Anh di chuyển như một bóng ma giữa những dãy container cao ngút mắt. Vết thương trên lưng sau vụ xô xát ở bữa tiệc bắt đầu nhói lên từng đợt, nhưng anh nghiến răng chịu đựng.

"Đã vào vị trí. Nhược Hy, tắt camera hành lang B trong 30 giây."

Ngón tay Nhược Hy lướt nhanh trên bàn phím. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Đã tắt. Anh có 20 giây."

Cận Thần lao vút qua khoảng trống, đu mình lên chiếc cần cẩu đang tạm dừng hoạt động. Anh luồn sâu vào bên trong container chứa "hàng đặc biệt" của Phó Hạo Nhiên. Bên trong là hàng trăm thùng rượu ngoại cao cấp, nhưng ẩn dưới đáy là những túi chất cấm được ngụy trang tinh vi.

Anh nhanh chóng dùng dao rạch các bao tải chứa muối công nghiệp mà anh đã chuẩn bị sẵn, đánh tráo với những gói hàng đen. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, hòa cùng máu thấm ra từ lớp băng gạc.

"Cận Thần! Mau ra đi! Vệ sĩ của Phó Hạo Nhiên đang kiểm tra đột xuất bãi số 9!" Nhược Hy hét khẽ vào mic, đôi mắt cô dán chặt vào chấm đỏ đang di chuyển trên màn hình.

"Chết tiệt! Sao sớm thế?" Cận Thần khựng lại, anh chỉ mới tráo được một nửa.

"Anh không còn thời gian đâu! Rút ngay!"

Nhưng Cận Thần biết, nếu không làm xong, kế hoạch sẽ đổ bể. Anh cố gắng đẩy thùng hàng cuối cùng vào vị trí thì tiếng bước chân và tiếng chó sủa vang lên ngay sát cửa container.

"Có ai ở bên trong không?" Một giọng nói thô lỗ vang lên, kèm theo tiếng lên đạn lách cách.

Nhược Hy ở trong xe, cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô không thể để anh bị bắt. Cô nhìn vào sơ đồ điện của cảng, ánh mắt dừng lại ở trạm biến áp trung tâm.

"Cận Thần, nín thở đi!"

Nhược Hy gõ mạnh một lệnh cuối cùng.

ĐOÀNG!

Toàn bộ hệ thống điện của cảng Midnight bị chập mạch cục bộ, cả khu vực rộng lớn chìm vào bóng tối mịt mù. Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, sự hỗn loạn bao trùm.

Tận dụng giây phút đó, Cận Thần tung người thoát ra từ cửa sau container, anh chạy thục mạng về phía hàng rào sắt. Vết thương rách toác, máu thấm đẫm áo nhưng anh không dừng lại.

Khi anh vừa lao qua hàng rào và ngã gục xuống bãi cỏ phía ngoài, một chiếc xe lao tới, phanh gấp tạo ra tiếng rít chói tai. Nhược Hy bước xuống, cô không màng đến nguy hiểm, chạy lại đỡ lấy anh.

"Anh có sao không? Cận Thần! Trả lời em!"

Cận Thần nhìn thấy gương mặt đẫm nước mắt của cô dưới ánh trăng, anh cố mỉm cười, giọng khàn đặc: "Đã nói là... đừng khóc mà. Xấu lắm."

Cô đỡ anh lên xe, nhấn ga lao vút đi ngay khi ánh đèn pin của lực lượng bảo vệ quét tới.

4 giờ sáng. Một căn phòng nhỏ tại chung cư cũ.

Nhược Hy cẩn thận cắt bỏ lớp áo sơ mi dính đầy máu và mồ hôi trên người Cận Thần. Nhìn những vết thương rướm máu và cơ thể chằng chịt vết sẹo của anh, cô bật khóc nức nở.

Cận Thần ngồi trên giường, dù đau đến mức mặt mũi xám xịt nhưng anh vẫn đưa tay lên, vụng về lau nước mắt cho cô.

"Chúng ta thắng rồi, đúng không? Tại sao em lại khóc?"

"Em không cần thắng! Em chỉ cần anh bình an thôi!" Nhược Hy nghẹn ngào, cô áp mặt vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ. "Đừng bao giờ bắt em ngồi nhìn anh vào chỗ chết một lần nữa."

Cận Thần im lặng, anh ôm chặt lấy cô gái "ngoan" của mình. Lần đầu tiên anh hiểu rằng, quyền lực, tiền bạc hay sự phục thù đều không quan trọng bằng hơi ấm này.

"Được, tôi hứa. Từ nay về sau, mạng của tôi là của em. Em không cho phép, tôi sẽ không chết."

Ánh bình minh bắt đầu ló dạng phía chân trời. Tin tức về việc Phó Hạo Nhiên bị bắt ngay tại cảng Midnight vì tội buôn lậu chất cấm bắt đầu nổ ra trên các trang báo lớn. Phó gia sụp đổ, và cái tên Phó Cận Thần một lần nữa lại trở thành huyền thoại.

Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, không có huyền thoại nào cả. Chỉ có một người đàn ông mệt mỏi đang tìm thấy sự cứu rỗi trong vòng tay của một cô gái, và một cô gái đã vì tình yêu mà sẵn sàng bước qua ranh giới của bóng tối.