1,139 từ · ~6 phút đọc
Sáng sớm, không khí thành phố S bị khuấy động bởi tiếng còi xe cảnh sát và những dòng tít nóng hổi trên mặt báo. Phó Hạo Nhiên bị bắt quả tang cùng lô hàng lậu nghìn tỷ - một đòn giáng chí mạng vào uy tín của Phó gia. Thế nhưng, kẻ điên cuồng như Hạo Nhiên không dễ dàng chịu chết một mình.
Tại đồn cảnh sát, hắn gào thét: "Phó Cận Thần! Chính nó đã đánh tráo hàng! Nó có mặt ở cảng đêm qua! Kiểm tra camera đi, kiểm tra hệ thống điện đi!"
Lời khai của Hạo Nhiên khiến cảnh sát bắt đầu nghi ngờ. Một đội điều tra được cử đến cảng Midnight để trích xuất toàn bộ dữ liệu máy chủ. Nếu dấu vết xâm nhập của Nhược Hy hay hình ảnh Cận Thần bị phát hiện, cả hai sẽ cùng rơi vào vực thẳm.
Trong căn chung cư nhỏ, Nhược Hy nhìn Cận Thần đang ngủ say vì tác dụng của thuốc giảm đau. Gương mặt anh khi ngủ bớt đi vài phần gai góc, nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt như đang chịu đựng nỗi đau giằng xé.
Cô khẽ vuốt ve gương mặt anh, rồi dứt khoát đứng dậy. Cô cầm lấy chiếc laptop, nhưng lần này cô không ngồi ở nhà. Nhược Hy biết rằng cảnh sát sẽ sớm lần theo địa chỉ IP.
Cô gọi một chiếc taxi, đi lòng vòng qua nhiều khu phố trước khi dừng lại ở một quán net cũ kỹ ven đường. Nhược Hy đeo kính râm, đội mũ sụp xuống, đôi tay thon dài lướt trên bàn phím với tốc độ chóng mặt.
"A Nam, anh có 10 phút để tạo ra một cuộc tấn công mạng giả vào hệ thống của cảng Midnight từ một địa chỉ IP ở nước ngoài," cô ra lệnh qua điện thoại, giọng điệu lạnh lùng không chút dao động.
"Tiểu thư, cô định..."
"Lấy độc trị độc. Chúng ta sẽ khiến cảnh sát tin rằng hệ thống bị hỏng là do một nhóm hacker quốc tế tấn công để giúp Phó Hạo Nhiên tẩu tán hàng, chứ không phải do người bên trong can thiệp."
Trong suốt hai tiếng đồng hồ, Nhược Hy thực hiện một cuộc "thanh trừng kỹ thuật số". Cô không chỉ xóa sạch dấu vết mình đã truy cập mà còn cài đặt những bằng chứng giả tạo, chỉ hướng nghi ngờ về phía các đồng phạm cũ của Hạo Nhiên ở nước ngoài. Cô làm việc tập trung đến mức mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đôi mắt đỏ hoe vì căng thẳng.
Khi phím "Enter" cuối cùng được nhấn, Nhược Hy thở phào nhẹ nhõm. Cô tiêu hủy chiếc USB, rời khỏi quán net và bước đi thản nhiên giữa dòng người như một cô sinh viên hiền lành. Không ai ngờ được, cô gái có vẻ ngoài yếu đuối này vừa mới xoay chuyển cả một vụ án kinh thiên động địa.
Khi cô trở về nhà, Phó Cận Thần đã tỉnh. Anh đang ngồi tựa vào thành giường, ánh mắt thâm trầm nhìn vào khoảng không. Thấy cô bước vào, anh nheo mắt:
"Em đã đi đâu?"
Nhược Hy đặt túi xách xuống, đi đến bên giường, mỉm cười dịu dàng như chưa hề có chuyện gì xảy ra: "Em đi mua cho anh ít cháo và thuốc bổ. Sao anh lại ngồi dậy rồi? Vết thương sẽ rách ra mất."
Cận Thần túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô vào lòng. Anh ngửi thấy mùi khói thuốc và mùi máy tính cũ vương trên tóc cô.
"Đừng nói dối tôi. A Nam đã báo cáo lại rồi. Nhược Hy, em có biết việc em vừa làm nguy hiểm đến mức nào không?" Cận Thần gằn giọng, nhưng trong mắt anh lại chứa đầy sự xót xa. "Tôi đã nói mạng của tôi là của em, nhưng không có nghĩa là em được phép đem mạng của mình ra đánh đổi!"
Nhược Hy không sợ hãi, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy: "Anh đã bảo vệ em bằng máu, vậy em bảo vệ anh bằng trí tuệ của mình thì có gì sai? Cận Thần, em không còn là cô gái chỉ biết đứng sau lưng anh nữa. Nếu anh là ác ma, em sẽ là bóng tối đồng hành cùng anh."
Cận Thần ngẩn người. Sự kiên cường của cô gái "ngoan" này luôn khiến anh bất ngờ. Anh thở dài, vùi mặt vào hõm cổ cô, giọng nói trở nên khàn đặc: "Em thắng rồi. Thẩm Nhược Hy, tôi thực sự đầu hàng trước em."
Chiều hôm đó, luật sư của Tống Vĩnh Lân mang đến một tin vui: Cảnh sát đã kết luận hệ thống điện ở cảng bị hỏng do sự cố mạng từ bên ngoài, không có bằng chứng nào cho thấy Phó Cận Thần có mặt tại hiện trường. Ngược lại, những bằng chứng về việc Hạo Nhiên cấu kết với tội phạm quốc tế ngày càng dày đặc.
Cùng lúc đó, các cổ đông của Phó gia đồng loạt ký đơn yêu cầu Phó lão gia tử đưa Phó Cận Thần trở lại vị trí điều hành để cứu vãn giá cổ phiếu đang lao dốc không phanh.
Phó Cận Thần đứng dậy, anh khoác lên mình bộ vest đen quen thuộc mà Nhược Hy đã ủi phẳng phiu. Anh nhìn mình trong gương, không còn vẻ phong trần của kẻ thất thế, mà là sự trở lại của một quân vương.
"Đi thôi." Cận Thần đưa tay ra phía Nhược Hy.
"Đi đâu anh?"
"Lấy lại những gì thuộc về chúng ta. Và giới thiệu với cả thế giới biết, ai mới thực sự là chủ nhân của Midnight."
Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đỗ trước cửa chung cư cũ. Khi Phó Cận Thần dắt tay Nhược Hy bước vào sảnh tập đoàn Phó Thị, hàng trăm nhân viên cúi đầu chào. Anh không đi thẳng vào phòng làm việc của mình, mà dẫn cô đến trước mặt Phó lão gia tử đang ngồi thẫn thờ trong văn phòng chủ tịch.
Cận Thần đặt bản hợp đồng hôn nhân cũ lên bàn, rồi trước mặt ông nội, anh xé nát nó thành từng mảnh.
"Bản hợp đồng này hết hạn rồi," Cận Thần lạnh lùng nói. "Từ giờ trở đi, Thẩm Nhược Hy không phải là vợ hợp đồng của tôi. Cô ấy là phu nhân duy nhất của Phó Cận Thần, người nắm giữ một nửa quyền lực của Midnight. Ông nội, thời đại của ông kết thúc rồi."
Nhược Hy đứng bên cạnh anh, bàn tay hai người đan chặt vào nhau. Cô không còn là nhành lan trắng mong manh, cô là bông hồng đen có gai, rực rỡ và đầy quyền uy bên cạnh người đàn ông của đời mình.