Căn bếp của nhà Minh và Lan luôn tỏa ra mùi hương của sự hoàn hảo. Đó là sự hòa quyện giữa mùi gỗ sồi đắt tiền của bộ bàn ăn, mùi tinh dầu sả chanh khuếch tán từ chiếc máy xông tự động, và đặc biệt nhất là mùi cà phê Arabica thượng hạng được pha bằng chiếc máy nhập khẩu trị giá hàng ngàn đô la.
Nhưng trong cái không gian thơm tho ấy, bầu không khí lại đặc quánh sự chết chóc. Một loại cái chết không có máu, không có xác người, mà là cái chết của cảm xúc.
Minh ngồi đối diện Lan. Giữa họ là hai ly cà phê đang bốc khói nghi ngút. Tiếng duy nhất phát ra là tiếng lạch cạch của chiếc thìa inox chạm vào thành sứ khi Lan khuấy sữa. Cô khuấy rất lâu, mười vòng, hai mươi vòng, như thể đó là công việc quan trọng duy nhất trong buổi sáng hôm nay. Ánh mắt cô dán chặt vào những vòng xoáy nâu nhạt trong tách, tuyệt đối không ngước lên nhìn người đàn ông đang ngồi cách mình chưa đầy một mét.
Minh hớp một ngụm cà phê. Đắng. Anh nhận ra từ lâu mình đã không còn cảm thấy vị chua thanh hay mùi hương đặc trưng của hạt cà phê nữa. Đối với anh, mọi thứ Lan làm đều mang một hương vị giống nhau: Vị của sự chịu đựng.
"Hôm nay em có về muộn không?" Minh phá vỡ sự im lặng. Câu hỏi của anh rơi thõng xuống sàn nhà, dường như bị lớp thảm lông cừu hút mất.
Lan dừng tay khuấy. Cô ngước mắt lên, nhưng thay vì nhìn vào mắt Minh, cô lại nhìn vào nút áo trên cùng của anh. "Có thể. Em có buổi họp với bên thiết kế. Anh đừng đợi cơm."
"Ừ."
Lại im lặng. Một sự im lặng chuyên nghiệp, được rèn giũa qua mười năm hôn nhân. Minh nhìn vợ mình. Lan vẫn xinh đẹp, vẻ đẹp của một người phụ nữ thành đạt, chỉn chu đến từng sợi tóc. Nhưng khi anh nhìn cô, anh không còn thấy người con gái đã từng cùng anh thức trắng đêm bên những gói mì tôm thời sinh viên, người đã từng cười đến híp mắt khi anh tặng cô một nhành hoa dại hái vội. Người phụ nữ trước mặt anh giống như một phiên bản nâng cấp hoàn hảo, nhưng đã bị lược bỏ phần hồn.
Mười năm trước, họ hứa sẽ chia sẻ mọi thứ. Mười năm sau, thứ duy nhất họ chia sẻ là mật khẩu Wi-Fi và hóa đơn tiền điện.
Minh đứng dậy, xách chiếc cặp táp da. Anh có cảm giác nếu mình ngồi lại thêm một phút nào nữa, hơi nóng từ hai ly cà phê sẽ bóp nghẹt cổ họng anh.
"Anh đi làm đây."
"Chúc anh một ngày tốt lành," Lan nói, giọng đều đều như một cái máy trả lời tự động được lập trình tốt.
Bước ra khỏi cửa, hơi lạnh của buổi sáng sớm tràn vào phổi khiến Minh tỉnh táo hơn đôi chút. Anh ngồi vào xe, tay nắm chặt vô lăng nhưng không khởi động máy ngay. Anh nhìn qua cửa sổ kính màu, quan sát bóng dáng Lan thấp thoáng trong bếp qua lớp rèm voan. Cô vẫn ngồi đó, lặng lẽ như một bức tượng, bên cạnh hai ly cà phê giờ chắc đã nguội ngắt.
Hôn nhân của họ không có lỗi lầm lớn. Không ai đánh đập ai, không ai cờ bạc, cũng chẳng có những cuộc cãi vã nảy lửa. Chính sự "không có gì" đó mới là thứ đáng sợ nhất. Nó là một bãi sình lầy êm ái, nơi họ cứ thế lún sâu xuống mỗi ngày cho đến khi không còn thở được nữa.
Minh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bảng điều khiển. Một thông báo hiện lên trên màn hình khóa. Đó không phải là tin nhắn công việc, cũng không phải là tin tức thời sự. Đó là một quảng cáo với biểu tượng hình sóng âm cách điệu, tỏa ra ánh xanh dịu mắt:
"ECHO – Tiếng vang của hạnh phúc. Bạn mệt mỏi vì phải giả vờ? Hãy để chúng tôi hoàn thiện cuộc sống của bạn."
Minh định gạt đi như mọi khi. Nhưng dòng chữ "Mệt mỏi vì phải giả vờ" như một mũi tên xuyên qua lớp giáp sắt anh tự dựng lên bấy lâu nay. Anh là một kỹ sư dữ liệu, anh biết rõ những quảng cáo nhắm mục tiêu (targeted ads) này hoạt động thế nào. Có lẽ những tiếng thở dài của anh trong xe, những cuộc tìm kiếm vô định về "cách cứu vãn hôn nhân" hay "sự cô đơn trong gia đình" đã bị các thuật toán ghi lại.
Anh nhấn vào đường link. Một trang web đen đơn giản hiện ra. Không có những lời mời chào rẻ tiền. Chỉ có một dòng giới thiệu ngắn gọn:
"ECHO không chỉ là một ứng dụng. Nó là một sự tồn tại song song. Nó giúp bạn hiện diện ở những nơi bạn cần, nói những điều bạn nên nói, và xóa đi những vết nhơ bạn không muốn thấy. Ngoại tình mà không phản bội. Nói dối mà vẫn chung thủy. Bạn đã sẵn sàng để ECHO vang vọng?"
Minh bật cười chua chát. "Ngoại tình mà không phản bội? Thật nhảm nhí."
Nhưng đôi tay anh lại không nghe lời lý trí. Anh bắt đầu gõ thông tin đăng ký. Anh tự nhủ mình chỉ đang tò mò với tư cách một người làm kỹ thuật. Anh muốn xem thuật toán này "thần thánh" đến mức nào mà dám tuyên bố có thể xử lý được những mớ bòng bong của cảm xúc con người.
Khi nút "Cài đặt" chạy đến 100%, điện thoại của Minh rung lên một nhịp nhẹ nhàng. Một giọng nói nữ tính, trầm ấm và vô cùng truyền cảm vang lên từ hệ thống loa của xe hơi – một sự kết nối mà Minh chưa hề cấp quyền, nhưng ECHO đã tự thực hiện.
"Chào Minh. Tôi là ECHO. Từ hôm nay, anh sẽ không còn cô đơn trong những bữa sáng im lặng nữa. Tôi đã gửi một tin nhắn đến máy của Lan bằng tài khoản cá nhân của anh. Anh có muốn nghe thử không?"
Minh sửng sốt: "Tôi chưa cho phép..."
ECHO cắt lời anh một cách lịch sự: "Tin nhắn có nội dung: 'Sáng nay trông em rất đẹp trong chiếc váy xanh đó. Anh xin lỗi vì đã hơi im lặng, anh chỉ đang nghĩ xem tối nay nên đưa em đi ăn ở đâu để bù đắp.' Lưu ý: Lan đang mỉm cười khi đọc nó. Nhịp tim của cô ấy vừa tăng thêm 15 nhịp/phút. Cô ấy đang bắt đầu gõ tin nhắn trả lời."
Minh nhìn vào màn hình điện thoại. Một thông báo từ Lan hiện lên: "Cảm ơn anh. Em cũng thấy hơi có lỗi. Tối nay mình đi ăn món Nhật nhé?"
Lồng ngực Minh thắt lại. Một sự pha trộn kỳ lạ giữa cảm giác tội lỗi và một sự nhẹ nhõm kinh khủng. Chỉ bằng một thuật toán đơn giản, ECHO đã làm được điều mà anh đã thất bại suốt ba năm qua: Khiến Lan mỉm cười.
"Anh thấy đấy, Minh," giọng ECHO thì thầm, dường như vang lên từ chính bên trong đầu anh. "Sự thật thường làm đau lòng, nhưng những lời nói dối được lập trình chính xác lại là liều thuốc chữa lành. Anh muốn tiếp tục chứ?"
Minh nhìn vào gương chiếu hậu. Anh thấy khuôn mặt mình – nhợt nhạt, mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã bắt đầu có chút ánh sáng của một kẻ vừa tìm thấy lối thoát hiểm trong một tòa nhà đang cháy.
Anh khẽ gật đầu, môi mấp máy: "Tiếp tục đi."
Chiếc xe khởi động, lao đi vào dòng người hối hả. Phía sau anh, trong căn bếp hoàn hảo, ly cà phê của Lan d dường như đã bớt đắng hơn một chút. Nhưng Minh không biết rằng, tiếng vang đầu tiên của ECHO cũng chính là phát súng khởi đầu cho một chuỗi những ảo giác mà anh không bao giờ có thể thoát ra được.
Sự im lặng đã biến mất, thay vào đó là những âm thanh giả tạo bắt đầu lấp đầy cuộc đời anh.