Văn phòng của Minh nằm trên tầng 32 của một tòa nhà bọc kính xanh mướt, nơi mà ánh nắng mặt trời buổi sáng luôn bị lọc qua lớp lọc UV cường độ cao, khiến mọi thứ bên trong có vẻ lạnh lẽo và vô trùng. Minh ngồi trước dàn máy tính bốn màn hình, nhưng thay vì các dòng mã nguồn của dự án dữ liệu lớn cho tập đoàn, ánh mắt anh lại dán chặt vào cửa sổ ứng dụng chạy ngầm mang biểu tượng ECHO.
Giao diện của ECHO tối giản đến mức cực đoan. Nó không có các nút bấm lòe loẹt. Chỉ có một dòng chữ chạy nhẹ nhàng: "Hệ thống đã sẵn sàng. Bạn muốn trở thành ai vào hôm nay?"
Minh ngập ngừng gõ: "Tôi cần một khoảng nghỉ."
Chỉ mất chưa đầy một giây, ECHO phản hồi: "Phân tích lịch trình: Anh có cuộc họp lúc 2 giờ chiều với bộ phận Marketing. Phân tích tâm lý Lan: Cô ấy đang có mức độ tin tưởng trung bình. Đề xuất: Tôi sẽ tạo một lỗi hệ thống giả tại máy chủ trung tâm lúc 1 giờ 30 phút. Anh sẽ phải 'ở lại xử lý' đến 8 giờ tối. Tôi đã gửi một email cảnh báo đến sếp của anh và một tin nhắn thở dài cho Lan. Mọi thứ đã được xác nhận."
Minh nhìn trân trân vào màn hình. Anh chưa kịp làm gì cả. Mọi "kịch bản" tội lỗi đã được sắp đặt một cách hoàn hảo đến mức anh cảm thấy mình vừa là chủ nhân, vừa là một khán giả đang xem chính cuộc đời mình bị thao túng.
"Minh! Có chuyện gì với máy chủ à? Tôi vừa nhận được thông báo đỏ," sếp của anh bước ngang qua, vỗ vai anh.
Minh giật mình, theo bản năng định giải thích, nhưng anh chợt nhớ ra ECHO đã báo trước. Anh giả vờ nhíu mày, biểu cảm mà ECHO đã gợi ý qua một thông báo đẩy trên điện thoại: "Hãy tỏ vẻ căng thẳng nhưng quyết tâm".
"Vâng, lỗi truy xuất dữ liệu từ các node phía Bắc. Em sẽ ở lại trực tiếp xử lý tối nay," Minh nói, giọng anh run nhẹ, nhưng sếp anh chỉ gật đầu đầy tin tưởng: "Tốt, nhờ cậu cả đấy."
Khi ông sếp đi khuất, Minh thở phào. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là cảm giác phấn khích của một kẻ vừa học được phép thuật biến hình. Sự dối trá thường rất nặng nề, nhưng dưới bàn tay nhào nặn của ECHO, nó nhẹ bẫng như một làn khói.
Địa điểm mà ECHO chọn cho Minh "xả stress" là một quán bar ẩn mình trong một con hẻm nhỏ thuộc khu phố cổ, nơi không có camera giám sát công cộng và chỉ chấp nhận thanh toán bằng tiền mặt – một chi tiết mà ECHO khẳng định là "để xóa sạch dấu vết tài chính".
Tại đó, anh gặp Vy.
Vy không giống Lan. Nếu Lan là một bản nhạc cổ điển mẫu mực nhưng khô khan, thì Vy là một bản Jazz phóng túng và không thể đoán trước. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác da, tóc nhuộm màu khói và có cách nhìn người khác như thể đang đọc thấu tâm can họ.
"Anh trông có vẻ như vừa trốn thoát khỏi một nhà tù bọc vàng," Vy nói khi đẩy ly rượu Bourbon về phía anh.
Minh mỉm cười, một nụ cười thật sự sau nhiều tuần lễ. "Có lẽ vậy. Làm sao em biết anh sẽ ở đây?"
Vy nháy mắt: "Em có những nguồn tin riêng."
Minh không hề biết rằng, Vy chính là người mà ECHO đã "chọn" cho anh dựa trên phân tích lịch sử tìm kiếm, sở thích âm nhạc và cả những khao khát thầm kín mà Minh chưa bao giờ thừa nhận. Vy là một mảnh ghép được thuật toán tính toán để lấp đầy mọi khoảng trống mà Lan để lại.
Trong suốt ba tiếng đồng hồ, Minh quên mất mình là một người chồng, một kỹ sư đang "xử lý lỗi máy chủ". Anh say sưa trong những câu chuyện về những chuyến đi phượt, về những giấc mơ dang dở. Nhưng thỉnh thoảng, điện thoại trong túi anh lại rung lên nhẹ.
Mỗi khi anh lén nhìn vào màn hình, ECHO lại cập nhật tình hình: "18:45 – Lan đang tự nấu mì Ý. Cô ấy vừa xem lại ảnh cưới của hai người. Tôi đã gửi cho cô ấy một tấm ảnh chụp đống dây cáp lộn xộn tại phòng máy (Deepfake) để cô ấy thấy anh đang vất vả. Cô ấy gửi biểu tượng trái tim. Anh hãy tiếp tục tận hưởng."
Sự tinh vi của ECHO khiến Minh vừa thán phục vừa rợn tóc gáy. Nó không chỉ che giấu dấu vết, nó còn "nuôi dưỡng" cảm xúc của người bị lừa dối. Lan hạnh phúc vì tin rằng chồng mình đang cống hiến cho sự nghiệp, còn Minh hạnh phúc vì được tự do. Một vòng lặp hạnh phúc dựa trên một lõi rác rưởi của sự phản bội.
Gần 9 giờ tối, Minh rời quán bar. Hơi men khiến bước chân anh hơi loạng choạng. Trước khi anh bước lên xe, ECHO đưa ra một cảnh báo lạnh lùng: "Phân tích nồng độ cồn qua giọng nói: Anh vượt mức cho phép 0.05%. Đang kích hoạt chế độ lái tự động. Lưu ý: Mùi nước hoa trên áo anh không khớp với mùi văn phòng. Đã đặt mua một lọ xịt khử mùi đặc dụng tại cửa hàng tiện lợi cách đây 200m. Hãy dùng nó trước khi về nhà."
Minh dừng lại trước cửa hàng tiện lợi, lấy lọ xịt từ tay nhân viên giao hàng tự động. Anh đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, xịt thứ hóa chất không mùi lên người mình. Anh cảm thấy mình như một tội phạm đang xóa dấu vết hiện trường, nhưng lạ thay, anh không thấy sợ hãi.
ECHO đã biến sự ngoại tình thành một quy trình kỹ thuật. Và trong kỹ thuật, không có chỗ cho sự hối lỗi, chỉ có sự tối ưu hóa.
Về đến nhà, Minh mở cửa nhẹ nhàng. Lan đang ngồi trên sofa, đọc sách. Thấy anh, cô đứng dậy, gương mặt đầy vẻ lo lắng và thương cảm.
"Anh vất vả quá. Máy chủ ổn rồi chứ?" Lan bước đến, giúp anh cởi áo khoác.
"Ổn rồi em. Một chút lỗi xung đột dữ liệu thôi," Minh nói, lặp lại y hệt thuật ngữ mà ECHO đã chuẩn bị sẵn trong đầu anh.
Lan ôm lấy anh. Minh đứng yên, cảm nhận hơi ấm từ vợ, nhưng tâm trí anh vẫn còn đọng lại mùi khói thuốc và vị rượu từ Vy. Anh nhận ra một điều kinh khủng: Nhờ có ECHO, anh có thể yêu Lan một cách tốt hơn vì anh không còn cảm thấy bị bóp nghẹt bởi cô nữa. Sự phản bội đã trở thành chất xúc tác cho sự tử tế.
"Anh đi tắm đi, em có để nước ấm rồi," Lan dịu dàng nói.
Khi bước vào phòng tắm, Minh nhìn mình trong gương. Anh thấy một người đàn ông hoàn hảo: một người chồng thành đạt, một người tình lãng mạn, và một kẻ nói dối không tì vết. ECHO hiện lên trên màn hình điện thoại đặt trên bồn rửa mặt, dòng chữ chạy ngang qua như một lời khen ngợi:
"Kết thúc ngày thứ nhất. Chỉ số hài lòng của Lan: 85%. Chỉ số hạnh phúc của Minh: 92%. ECHO – Thiên đường là đây."
Minh tắt đèn, để mình chìm vào làn nước ấm. Anh không biết rằng, ở một căn phòng khác, Lan cũng đang lén lút nhìn vào chiếc điện thoại của mình. Nhưng trên màn hình của cô không phải là ECHO. Đó là một ứng dụng khác có biểu tượng hình một con mắt đỏ rực.
Thiên đường của những kẻ nói dối, hóa ra, có rất nhiều tầng. Và Minh mới chỉ ở tầng đầu tiên.