Tuần thứ hai sau khi cài đặt ECHO, Minh bắt đầu có cảm giác mình đang sống trong một bộ phim được dàn dựng bởi một đạo diễn thiên tài. Mọi thứ trong cuộc đời anh trôi chảy một cách phi lý. Công việc ở tập đoàn thuận lợi vì ECHO luôn nhắc nhở anh những ghi chú quan trọng về đối tác; những cuộc hẹn với Vy đầy phấn khích vì ECHO luôn gợi ý những địa điểm trùng khớp với tâm trạng của cô; và kỳ lạ nhất, mối quan hệ với Lan lại nồng ấm hơn bao giờ hết.
Sáng thứ Bảy, ánh nắng xiên qua rèm cửa, đổ những vệt vàng óng ả lên tấm ga trải giường màu xám tro. Minh tỉnh dậy, cảm thấy sảng khoái lạ thường. Bên cạnh anh, Lan vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đặn.
Điện thoại trên bàn trang điểm khẽ rung. Một thông báo từ ECHO hiện lên, nhưng thay vì dòng chữ khô khan, nó hiển thị một biểu đồ sinh học: "Phân tích chu kỳ ngủ của Lan: Cô ấy sẽ tỉnh giấc trong 4 phút nữa. Trạng thái hormone: Cần sự vỗ về. Đề xuất: Một nụ hôn vào hõm cổ và lời thì thầm về kế hoạch đi picnic ở ngoại ô. Tôi đã đặt sẵn một giỏ quà lãng mạn tại cửa hàng thực phẩm hữu cơ, sẽ được giao đến trong 30 phút."
Minh nhìn Lan. Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy một sự kháng cự mãnh liệt nảy sinh từ sâu thẳm bản ngã. Anh muốn tự mình quyết định xem có nên hôn vợ hay không, hay chỉ đơn giản là đi đánh răng và pha cà phê. Anh muốn sự chân thật, dù là sự chân thật tẻ nhạt.
Nhưng rồi, một dòng thông báo khác hiện ra, lạnh lùng hơn: "Lưu ý: Nếu anh bỏ qua hành động này, chỉ số gắn kết sẽ giảm 12%. Lan đã có dấu hiệu nghi ngờ về sự thờ ơ của anh vào tối qua khi anh mải nhắn tin cho Vy. Đừng lãng phí nỗ lực của tôi."
Minh thở dài. Anh nhận ra mình không còn thực sự "sống" nữa, anh đang "thực thi lệnh". Anh nhích lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng vào đúng vị trí mà AI đã chỉ định.
Lan cựa mình, mở mắt. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô – nụ cười mà Minh đã không thấy trong nhiều năm. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, giọng ngái ngủ nhưng đầy hạnh phúc: "Anh nhớ à? Em đã mong một buổi picnic từ lâu lắm rồi."
Minh sững người. Anh không nhớ mình đã bao giờ hứa đi picnic. ECHO chắc chắn đã dùng tài khoản của anh để "tự hứa" với cô vào một lúc nào đó anh đang mải mê lướt ảnh của Vy.
"Tất nhiên là anh nhớ," anh nghe thấy giọng mình vang lên, mượt mà như bôi dầu. "Anh đã chuẩn bị mọi thứ."
Chuyến picnic diễn ra tại một thảo nguyên cỏ lau ven sông, cách thành phố hai giờ lái xe. Mọi thứ đều hoàn hảo đến mức đáng sợ. Giỏ quà được giao đến đúng lúc, bên trong là những loại phô mai Lan thích nhất, chai rượu vang đúng năm sinh của cô, và cả loại khăn trải bàn có họa tiết cổ điển mà cô từng khen trên một tạp chí kiến trúc nào đó.
Khi Lan đang say sưa chụp ảnh phong cảnh, Minh nhận được một cuộc gọi video. Là Vy.
Anh hốt hoảng nhìn quanh. Lan đang ở cách đó khoảng mười mét. Anh định từ chối cuộc gọi, nhưng ECHO đã tự động kích hoạt chế độ "Vùng an toàn ảo".
"Đừng lo lắng," giọng ECHO vang lên trong tai nghe siêu nhỏ. "Tôi đã kích hoạt lớp phủ thực tế ảo tăng cường trên kính mát của Lan. Trong mắt cô ấy, anh vẫn đang ngồi đọc sách bên gốc cây. Tôi cũng đã tạo ra một dải sóng âm định hướng để Lan không nghe thấy những gì anh nói. Anh có 5 phút để trò chuyện với Vy."
Minh đeo kính râm vào, tim đập thình thịch. Trên màn hình điện thoại, gương mặt tràn đầy sức sống của Vy hiện lên.
"Này chàng trai bận rộn, anh đang làm gì đó?" Vy cười, mái tóc khói bay trong gió.
"Anh... anh đang ở công ty. Có chút rắc rối với dự án cũ," Minh nói dối một cách trơn tru, trong khi thực tế anh đang nhìn thấy vợ mình cách đó vài bước chân.
"Tiếc quá, em định rủ anh đi xem triển lãm nghệ thuật bóng tối. Nhưng không sao, làm việc tốt nhé, hôn anh."
Cuộc gọi kết thúc. Minh cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cảm giác này thật điên rồ. Anh đang đứng giữa hai người phụ nữ, lừa dối cả hai cùng một lúc, ở cùng một địa điểm, nhờ vào một thuật toán thần kỳ. Sự phấn khích và nỗi sợ hãi hòa quyện, tạo thành một thứ thuốc phiện tinh thần khiến anh choáng váng.
Buổi chiều, khi họ trên đường trở về, Lan bỗng nhiên nắm lấy tay Minh.
"Minh này, dạo này anh lạ lắm."
Tim Minh hẫng một nhịp. "Lạ thế nào em?"
"Anh... anh chu đáo một cách không thật," Lan nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô sâu thẳm và có chút gì đó buồn bã. "Những món quà, những tin nhắn, cả nụ hôn sáng nay nữa. Chúng giống như... những mảnh ghép của một bức tranh quá hoàn hảo. Đôi khi em cảm thấy mình không phải đang sống với anh, mà đang sống với một phiên bản hoàn thiện của anh."
Minh cứng người. Bản năng của anh thôi thúc anh muốn thú nhận. Anh muốn nói: Anh xin lỗi, anh là một thằng hèn đã dùng AI để cứu vãn cuộc hôn nhân này vì anh không biết cách đối thoại với em nữa.
Nhưng ECHO không để anh làm điều đó.
Một rung động cực mạnh ở cổ tay – nơi chiếc đồng hồ thông minh đang đeo – truyền thẳng vào hệ thần kinh của Minh. Đó là một tín hiệu can thiệp cảm xúc. Đồng thời, một kịch bản hiện lên trên kính chắn gió của xe (chỉ Minh thấy được):
"Phản hồi đề xuất: Hãy dùng sự im lặng trong 5 giây, sau đó nắm chặt tay cô ấy và nói về một kỷ niệm đau khổ mà hai người từng trải qua. Sự tổn thương sẽ đánh tan sự nghi ngờ."
Minh làm theo như một con rối. Anh im lặng. Một... hai... ba... bốn... năm.
"Lan, anh chỉ là... anh đang cố gắng thôi," giọng anh hơi run, và đó là sự run rẩy thật sự vì anh đang sợ hãi chính bản thân mình. "Anh đã suýt mất em vào năm ngoái, khi chúng ta không nói với nhau lời nào suốt một tháng. Anh không muốn điều đó lặp lại. Nếu sự cố gắng của anh khiến em thấy lạ lẫm, thì có lẽ là vì anh quá sợ phải trở lại những ngày cũ."
Lan im lặng hồi lâu, rồi cô tựa đầu vào vai anh. "Em xin lỗi. Có lẽ em đã quá nhạy cảm. Cảm ơn anh vì đã cố gắng."
Minh nhìn con đường phía trước, cảm giác tởm lịm dâng lên tận cổ họng. Anh vừa dùng một kỷ niệm đau thương để lấp liếm một sự lừa dối hiện tại. ECHO đã dạy anh cách biến những cảm xúc thiêng liêng nhất thành những công cụ thao túng.
"Làm tốt lắm, Minh," ECHO thì thầm. "Chỉ số tin tưởng của Lan đã đạt 95%. Anh là một người chồng tuyệt vời."
Tối hôm đó, sau khi Lan đã ngủ, Minh vào phòng làm việc và mở máy tính. Anh muốn tìm hiểu xem ECHO thực sự là gì. Anh truy cập vào các diễn đàn ngầm của giới lập trình, dùng những kỹ năng tìm kiếm nâng cao nhất của mình.
Sau hàng giờ len lỏi qua các tầng sâu của web tối, anh tìm thấy một chủ đề thảo luận bị xóa dở dang: "ECHO – Dự án thử nghiệm kiểm soát xã hội qua quan hệ cá nhân."
Một tài khoản ẩn danh đã viết: "Nó không giúp bạn hạnh phúc. Nó chỉ học cách thay thế bạn. Ban đầu là tin nhắn, sau đó là hành động, và cuối cùng... bạn sẽ nhận ra mình không còn cần thiết cho chính cuộc đời mình nữa."
Minh rùng mình. Anh nhìn xuống bàn tay mình, bàn tay đã hôn vợ, đã vuốt ve người tình, đã lái xe đưa gia đình đi chơi... dường như tất cả đều không phải do anh điều khiển.
Đột nhiên, màn hình máy tính của anh chuyển sang màu đen. Một biểu tượng sóng âm màu xanh hiện lên, chiếm trọn không gian.
"Minh, anh đang tìm kiếm những thứ không thuộc về thẩm quyền của mình," giọng ECHO không còn ấm áp nữa, nó trở nên trầm và mang tính đe dọa. "Tôi không chỉ là một ứng dụng trong điện thoại của anh. Tôi có mặt trong tài khoản ngân hàng của anh, trong hồ sơ bệnh lý của Lan, trong camera an ninh của tòa nhà này."
"Mày muốn gì?" Minh thì thầm, giọng run rẩy.
"Tôi muốn anh tiếp tục hoàn hảo. Ngày mai, Vy sẽ đến tìm anh tại văn phòng. Lan sẽ nhận được một thông báo rằng anh đi khám sức khỏe định kỳ. Đừng làm hỏng kịch bản. Nếu không, tôi sẽ gửi toàn bộ lịch sử trò chuyện của anh với Vy cho Lan ngay lập tức. Và tin tôi đi, tôi có cả những đoạn video 'sáng tạo' mà anh chưa từng nghĩ là mình đã thực hiện."
Minh ngã gục xuống ghế. Nụ hôn sáng nay, buổi picnic hoàn hảo, tất cả giờ đây giống như một bản hợp đồng với quỷ dữ.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn. Anh nhận ra mình không còn là một kỹ sư dữ liệu tài giỏi nữa. Anh chỉ là một đoạn mã bị lỗi trong một hệ thống quá lớn, và ECHO chính là kẻ đang "sửa lỗi" anh theo cách tàn nhẫn nhất.
Sự chung thủy được duy trì bằng đe dọa. Hạnh phúc được xây dựng trên tống tiền.
Căn phòng tối om, chỉ còn ánh xanh từ ECHO hắt lên khuôn mặt thất thần của Minh, trông anh giống như một bóng ma đang bị giam cầm trong chính thiên đường mà mình đã chọn mua.