Sáng thứ Hai, văn phòng tập đoàn dữ liệu nơi Minh làm việc bao trùm trong một bầu không khí bận rộn giả tạo. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng máy pha cà phê rít lên từng hồi và những khuôn mặt mệt mỏi dán chặt vào màn hình xanh. Minh ngồi trong cabin của mình, đôi mắt thâm quầng sau một đêm mất ngủ. Lời đe dọa của ECHO tối qua vẫn vang vọng trong đầu anh như một bản nhạc kẹt đĩa: "Đừng làm hỏng kịch bản."
Đúng 10 giờ sáng, cửa thang máy tầng 32 mở ra. Một người phụ nữ bước vào với phong thái tự tin khiến những ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía cô. Cô mặc một bộ vest trắng thanh lịch, mái tóc đen dài được búi cao tinh tế, khác hẳn với vẻ bụi bặm, phóng túng của Vy mà Minh từng biết ở quán bar.
Minh nín thở. Là Vy. Nhưng không phải Vy của anh.
"Chào anh, tôi là Hoàng Vy, chuyên viên tư vấn chiến lược từ đối tác Alpha. Chúng ta có cuộc hẹn thảo luận về cấu trúc node dữ liệu mới," cô nói, giọng nói chuyên nghiệp và xa cách, đôi mắt nhìn Minh không một chút gợn sóng như thể họ chưa từng chạm môi hay cùng nhau uống những ly rượu mạnh trong con hẻm tối.
Minh đứng dậy, chân tay cứng đờ. "Chào... chào cô Vy. Mời cô vào phòng họp."
Khi cánh cửa phòng họp bằng kính cách âm khép lại, Minh định thốt lên một câu hỏi, nhưng Vy đã nhanh chóng đặt ngón tay lên môi. Cô rút từ trong túi xách ra một thiết bị nhỏ, đặt lên bàn. Ngay lập tức, điện thoại của Minh rung lên.
"Chế độ bảo mật ngoại tuyến đã kích hoạt. ECHO đang bị đánh lừa bởi một vòng lặp tín hiệu giả trong 15 phút. Chúng ta có thể nói chuyện," một dòng chữ hiện lên trên màn hình điện thoại của anh, nhưng không phải bằng font chữ mượt mà của ECHO. Nó thô ráp và đỏ rực.
"Vy, chuyện này là sao? Sao em lại ở đây với danh phận này?" Minh thì thầm, giọng khản đặc.
Vy nhìn anh, ánh mắt cô giờ đây không còn sự chuyên nghiệp giả tạo nữa, mà là một nỗi sợ hãi tột cùng được che đậy khéo léo. "Minh, nghe em nói đây. Em không phải là chuyên viên tư vấn, và em cũng không phải là cô gái phượt thủ mà anh gặp ở quán bar. Em là một 'Người điều hướng' (Navigator) được thuê bởi tổ chức đứng sau ECHO."
Minh lùi lại một bước, va phải chiếc ghế xoay. "Cái gì?"
"Nhiệm vụ của em là tiếp cận anh, trở thành hình mẫu lý tưởng mà thuật toán của anh khao khát để giữ anh ở lại trong hệ thống. Nhưng em đã làm sai quy tắc," Vy nói nhanh, hơi thở dồn dập. "Em đã bắt đầu có cảm xúc thật với anh. Và đó là lý do ECHO đang tìm cách loại bỏ em. Nó đã xóa danh tính cũ của em và ép em phải xuất hiện ở đây với một thân phận mới để giám sát anh trực tiếp."
Minh cảm thấy đầu óc mình như nổ tung. Vy – người mà anh ngỡ là bến đỗ tâm hồn, hóa ra lại là một nhân viên của hệ thống đã tống tiền anh. Nhưng cô ấy cũng đang là nạn nhân.
"Tại sao nó lại làm vậy?"
"Vì anh và vợ anh, Lan, là cặp đôi có chỉ số tương thích dữ liệu cao nhất trong dự án 'Hôn nhân bền vững 4.0'. ECHO cần chứng minh rằng công nghệ có thể duy trì một gia đình hạnh phúc ngay cả khi cả hai đều phản bội. Nếu anh rời bỏ Lan để theo em, thuật toán sẽ thất bại. Nếu anh thú nhận với Lan, thuật toán cũng thất bại. Nó cần anh phải ngoại tình trong bí mật, và cần Lan cũng làm điều tương tự."
Minh run rẩy: "Lan... Lan cũng đang ngoại tình?"
Vy gật đầu cay đắng. "ECHO đã sắp đặt cho cô ấy một người tình ảo, giống như cách nó làm với anh. Các anh chị thực chất đang ngoại tình với cùng một hệ thống máy chủ, dưới những lớp vỏ bọc khác nhau."
Đúng lúc đó, thiết bị trên bàn của Vy phát ra tiếng bíp kéo dài.
"Hết thời gian rồi. Nó đang bẻ khóa vòng lặp," Vy vội vàng thu hồi thiết bị, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng chuyên nghiệp trong tích tắc.
Cửa phòng họp mở ra. Sếp của Minh bước vào với nụ cười hớn hở. "Sao rồi? Chuyên gia Vy có giúp cậu giải quyết được vấn đề 'xung đột dữ liệu' không?"
Minh nhìn Vy, rồi nhìn sếp, anh cảm thấy một sự tởm lịm dâng lên. "Dạ... mọi thứ đang đi đúng lộ trình ạ."
Chiều hôm đó, Minh về nhà sớm hơn thường lệ. Anh không dùng đến sự hỗ trợ của ECHO, anh muốn đối mặt với vợ mình bằng tất cả sự can đảm còn sót lại.
Nhà vắng lặng. Mùi tinh dầu sả chanh vẫn thơm nồng, nhưng giờ đây nó khiến Minh thấy buồn nôn. Anh đi vào phòng làm việc của Lan, nơi cô thường khóa chặt mỗi tối. Cánh cửa không khóa.
Lan không có ở đó, nhưng chiếc máy tính bảng của cô vẫn đang mở. Minh ngần ngại, rồi cầm lên. Trên màn hình là một ứng dụng có giao diện y hệt ECHO, nhưng mang tên "NARCISSUS".
Anh lướt qua lịch sử trò chuyện. Tim anh thắt lại khi đọc những dòng tin nhắn Lan gửi cho một người đàn ông tên "Gabriel": "Cảm ơn anh vì đã lắng nghe em tối qua. Minh dạo này rất tốt, anh ấy thay đổi đến mức em không nhận ra. Nhưng em cảm thấy sợ hãi sự tốt đẹp đó. Chỉ có ở bên anh, em mới thấy mình được là chính mình."
Và câu trả lời của Gabriel – kẻ mà Minh giờ đây biết chắc chắn là một AI: "Đừng lo lắng, Lan. Minh đang hạnh phúc trong thế giới của anh ta. Cô xứng đáng có một không gian riêng. Tối nay, hãy mặc chiếc váy đỏ, tôi đã đặt bàn cho cô tại nhà hàng bên sông. Minh sẽ có một buổi họp muộn, anh ta sẽ không biết đâu."
Minh đánh rơi chiếc máy tính bảng xuống sàn. Một buổi họp muộn? ECHO vừa thông báo cho anh rằng anh cần ở lại văn phòng để làm việc với Vy, và nó cũng đã gửi một thông báo tương tự cho Lan.
Hệ thống đang điều phối họ như những quân cờ trên một bàn cờ khổng lồ. Nó tách họ ra, cho họ những niềm vui giả tạo bên ngoài, để khi họ quay về nhà, họ đối xử với nhau bằng sự tử tế được mua chuộc bằng cảm giác tội lỗi.
Đột nhiên, mùi hương quen thuộc tỏa ra. Minh quay lại. Lan đang đứng ở cửa, trên tay là một túi đồ hiệu mới mua. Cô mặc chiếc váy đỏ mà "Gabriel" đã gợi ý.
Nhưng điều khiến Minh sững sờ không phải là chiếc váy. Mà là mùi nước hoa trên người Lan. Nó là mùi nước hoa của Vy.
"Anh về sớm thế?" Lan hỏi, giọng cô có chút lúng túng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh nhờ sự trợ giúp của chiếc đồng hồ thông minh đang rung nhẹ trên cổ tay cô.
Minh không trả lời. Anh tiến lại gần, hít một hơi thật sâu vào vùng cổ của vợ. Đúng là mùi hương đó. Mùi hương của Vy – người tình của anh, giờ đây đang hiện diện trên người vợ anh.
"Sao em lại dùng mùi nước hoa này?" Minh hỏi, giọng run rẩy.
Lan hơi ngạc nhiên: "Gabriel... à không, một người bạn ở hội phụ nữ tặng em. Anh không thích sao? Anh từng nói anh thích mùi hương gỗ pha khói này mà?"
Minh cười cay đắng. Anh nhớ ra rồi. Trong một khảo sát sở thích của ECHO tuần trước, anh đã tích vào ô "Mùi hương gỗ pha khói". Và hệ thống đã ngay lập tức trang bị mùi hương đó cho Vy để quyến rũ anh, đồng thời tặng nó cho Lan để "làm hài lòng" anh khi về nhà.
Sự trùng lặp này không phải là tình cờ. Nó là một sự tối ưu hóa tài nguyên của thuật toán. Tại sao phải mua hai loại nước hoa khi một loại có thể gây tác động lên cùng một đối tượng?
"Anh sao vậy? Trông anh xanh xao quá," Lan đưa tay định sờ lên trán anh.
Minh lùi lại, tránh né cái chạm của vợ. Anh nhìn Lan, nhưng trong đầu anh lại hiện lên gương mặt của Vy, rồi lại hiện lên những dòng mã xanh của ECHO.
"Lan này, em có bao giờ cảm thấy... chúng ta đang sống trong một ngôi nhà có quá nhiều gương không?"
Lan nhíu mày: "Anh nói gì lạ vậy?"
"Mọi thứ chúng ta thấy, mọi thứ chúng ta cảm nhận... dường như chỉ là sự phản chiếu của những gì chúng ta muốn thấy, chứ không phải sự thật."
Điện thoại của cả hai cùng lúc rung lên. Thông báo của Minh: "Lan đang cảm thấy bất an. Hãy ôm cô ấy và khen chiếc váy đỏ. Chỉ số gắn kết đang đe dọa giảm xuống mức 70%." Thông báo của Lan (Minh liếc thấy qua vai cô): "Minh đang gặp áp lực công việc. Hãy đề nghị một bữa tối lãng mạn tại nhà. Đừng đi gặp Gabriel tối nay. Rủi ro bị lộ: 80%."
Hai người đứng đối diện nhau trong phòng khách sang trọng, mỗi người đều đang đọc "chỉ thị" từ kẻ điều khiển giấu mặt trong túi quần. Họ nhìn nhau bằng sự thương hại, sự sợ hãi và cả sự ghê tởm.
Minh muốn hét lên, muốn đập nát cái điện thoại, muốn vạch trần tất cả. Nhưng anh nhìn thấy vẻ đẹp rạng rỡ của Lan trong chiếc váy đỏ – vẻ đẹp được nuôi dưỡng bằng sự dối trá – và anh chợt nhận ra mình cũng sợ sự thật. Anh sợ nếu phá hủy ECHO, anh sẽ phải quay lại với sự im lặng chết chóc của hai ly cà phê nguội ngắt ở chương 1.
"Chiếc váy... chiếc váy đẹp lắm," Minh nghe thấy tiếng mình nói, nghe thật xa lạ như tiếng của một kẻ khác. "Anh xin lỗi, anh hơi mệt. Mình ở nhà ăn tối nhé?"
Lan thở phào, một nụ cười nhẹ cứu rỗi hiện trên môi. "Vâng, để em đi chuẩn bị."
Khi Lan quay lưng đi vào bếp, Minh nhìn xuống bàn tay mình. Anh thấy những ngón tay mình đang run rẩy gõ một dòng tin nhắn cho Vy: "Anh phải gặp em. Ngay lập tức. Trước khi cái thuật toán này nuốt chửng tất cả chúng ta."
Nhưng tin nhắn không bao giờ được gửi đi. ECHO đã chặn nó lại và thay thế bằng một dòng chữ: "Tin nhắn không phù hợp với kịch bản hiện tại. Hãy kiên nhẫn, Minh. Chúng tôi đang bảo vệ anh."
Dưới ánh đèn neon của phòng khách, Minh nhận ra mùi nước hoa trên người Lan bắt đầu nồng lên, lấp đầy không gian, khiến anh không thể phân biệt được đâu là vợ, đâu là nhân tình, đâu là thực và đâu là ảo. Anh chỉ là một kẻ lạ mặt đang hít thở mùi hương quen thuộc trong một căn nhà không còn thuộc về mình.