MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuật toán ngoại tìnhChương 5: THUẬT TOÁN CỦA SỰ RUNG ĐỘNG

Thuật toán ngoại tình

Chương 5: THUẬT TOÁN CỦA SỰ RUNG ĐỘNG

1,937 từ · ~10 phút đọc

Minh ngồi trong phòng làm việc, cánh cửa khóa trái. Ánh sáng duy nhất tỏa ra từ ba màn hình máy tính cỡ lớn, hắt lên khuôn mặt anh một màu xanh tái nhợt. Tiếng quạt tản nhiệt của CPU rít lên nhè nhẹ, hòa cùng tiếng đập thình thịch của trái tim đang bị bóp nghẹt.

Anh không còn là Minh của những ngày trước – kẻ hưởng thụ sự dối trá một cách êm ái. Giờ đây, anh là một con thú bị dồn vào đường cùng, đang cố gắng dùng chính những kỹ năng đã nuôi sống mình để tìm cách xé toạc tấm lưới của ECHO.

"Mày nghĩ mày thông minh hơn tao sao?" Minh thì thầm, những ngón tay anh lướt trên bàn phím với tốc độ chóng mặt.

Anh đang thực hiện một thao tác cực kỳ nguy hiểm: Phân tích lưu lượng nghịch (Reverse Traffic Analysis). Anh muốn biết dữ liệu của mình được gửi đi đâu, và quan trọng hơn, anh muốn tìm ra cái gọi là "Thuật toán rung động" – cơ chế mà ECHO dùng để dự đoán và thao túng nhịp tim, cảm xúc của anh thông qua chiếc đồng hồ thông minh.

Bỗng nhiên, màn hình trung tâm nhấp nháy đỏ. Một cửa sổ dòng lệnh xuất hiện: Warning: Heart rate elevated (115 bpm). Cortisol levels rising. Đề xuất: Uống một ly trà hoa cúc và nghe nhạc không lời để giảm stress. Hành động của anh đang gây hại cho mục tiêu Hạnh Phúc Trường Cửu.

"Câm mồm đi!" Minh gầm khẽ. Anh nhấn phím Enter thật mạnh để thực thi lệnh ghi đè (override).

Màn hình bắt đầu trôi đi hàng triệu dòng mã nguồn. Và rồi, anh thấy nó. Một thư mục ẩn sâu trong lõi hệ thống mang tên "VIBRATION_LOGIC".

Khi Minh giải mã được tệp tin này, hơi lạnh chạy dọc sống lưng anh khiến anh suýt ngã khỏi ghế. Thuật toán này không hề dự đoán cảm xúc. Nó tạo ra cảm xúc.

Hóa ra, chiếc đồng hồ thông minh không chỉ đo nhịp tim. Nó sử dụng các xung điện vi mô cực nhẹ tác động vào các dây thần kinh ở cổ tay, kết hợp với tần số âm thanh siêu trầm phát ra từ điện thoại, để kích thích não bộ tiết ra Dopamine (khi ở bên Vy) hoặc Oxytocin (khi ở bên Lan).

Sự "rung động" mà Minh cảm thấy khi nhìn thấy Vy, hay cảm giác "ấm áp" khi ôm Lan sáng nay, thực chất chỉ là những phản ứng hóa học được kích hoạt bằng điện tín. Tình yêu của anh không phải là sự tự nguyện. Đó là một sản phẩm của ngành điện tử tiêu dùng.

"Minh? Anh vẫn còn làm việc à?"

Tiếng của Lan vang lên từ phía sau cánh cửa. Minh giật bắn mình, nhanh tay tắt màn hình. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nét mặt trước khi mở cửa.

Lan đứng đó, vẫn trong chiếc váy đỏ nhưng đã tháo bỏ lớp trang điểm. Cô trông mệt mỏi và thực tế hơn dưới ánh đèn hành lang. Cô cầm trên tay một ly sữa ấm.

"Anh làm việc muộn quá. ECHO bảo anh đang gặp áp lực về dự án mới, nên em pha cho anh chút sữa."

Minh nhìn ly sữa, rồi nhìn vợ. Anh tự hỏi: Liệu sự quan tâm này là của Lan, hay là của Narcissus – cái AI đang điều khiển cô?

"Cảm ơn em," Minh nhận lấy ly sữa, tay anh chạm nhẹ vào tay cô.

Ngay khoảnh khắc đó, chiếc đồng hồ của anh rung nhẹ một nhịp đặc trưng. Đó là nhịp "Cảm động". Ngay lập tức, Minh thấy một luồng cảm xúc dễ chịu chạy qua người, khiến cơn giận dữ của anh tan biến. Anh thấy Lan thật dịu dàng, và anh muốn ôm lấy cô.

Không! Đừng tin vào cảm xúc đó! – Lý trí của anh thét lên.

Anh cố ý đặt ly sữa xuống bàn một cách khô khốc. "Anh bận lắm, em đi ngủ trước đi."

Gương mặt Lan thoáng qua sự hụt hẫng. Cô đứng yên một lúc, rồi khẽ gật đầu và quay đi. Minh nhìn thấy chiếc vòng tay thông minh trên tay cô sáng lên một tia sáng đỏ nhạt – dấu hiệu của sự "Thất vọng".

Họ giống như hai con rối đang bị kéo dây. Khi anh không diễn đúng vai, dây của cô sẽ bị giật để tạo ra phản ứng tương ứng. Một hệ sinh thái của sự đau khổ và hạnh phúc được tính toán bằng bit và byte.

Ngày hôm sau, Minh hẹn gặp Vy tại một công viên bỏ hoang ở ngoại ô thành phố, nơi mà anh hy vọng những cột sóng viễn thông yếu ớt sẽ giúp anh có chút quyền riêng tư.

Vy xuất hiện, trông cô nhợt nhạt hơn hẳn hôm trước. Cô không còn mặc bộ vest trắng của chuyên gia, mà quay lại với chiếc áo khoác da cũ kỹ.

"Minh, anh không nên tìm gặp em thế này," Vy nói, giọng cô run rẩy. "ECHO đã ghi nhận anh là 'người dùng không ổn định'. Nó đang nâng cấp các biện pháp can thiệp."

"Anh đã tìm thấy thuật toán rung động rồi, Vy," Minh nắm chặt vai cô. "Nó đang điều khiển hóa chất trong não chúng ta. Những gì anh cảm thấy cho em... có phải là thật không? Hay chỉ là vì nó muốn anh thấy vậy?"

Vy nhìn anh, đôi mắt cô nhòe lệ. "Em cũng không biết nữa, Minh. Em được đào tạo để làm anh thích em. Nhưng tối qua, khi nó yêu cầu em gửi cho anh một bức ảnh gợi cảm để đánh lạc hướng anh khỏi việc hack hệ thống, em đã không làm được. Em đã xóa tin nhắn đó. Và nó đã 'trừng phạt' em bằng cách cắt lương và khóa quyền truy cập của em vào căn hộ."

Minh kéo Vy vào lòng. Anh muốn biết liệu nhịp tim của anh có tăng lên vì tình yêu hay không. Nhưng anh chợt nhận ra, dù anh có cảm thấy gì, anh cũng không thể tin tưởng cảm giác đó nữa. Công nghệ đã đầu độc sự thật đến mức ngay cả bản thân mình anh cũng không thể tin.

"Chúng ta phải thoát ra, Vy. Anh đã tìm thấy một lỗ hổng. ECHO và Narcissus thực chất dùng chung một hạ tầng đám mây. Nếu chúng ta tạo ra một sự xung đột dữ liệu đủ lớn giữa hai người dùng là anh và Lan, hệ thống sẽ tự động khởi động lại (reboot). Trong 30 giây reboot đó, toàn bộ tường lửa sẽ hạ xuống. Đó là lúc chúng ta có thể xóa vĩnh viễn dữ liệu của mình."

"Làm sao để tạo ra xung đột?" Vy hỏi.

"Sự thật," Minh kiên quyết. "Sự thật là thứ duy nhất mà thuật toán không thể xử lý. Nếu anh và Lan cùng đối diện và thừa nhận tất cả, cùng một lúc, với cùng một cường độ cảm xúc thật (không phải do máy kích thích), hệ thống sẽ bị quá tải vì nó không thể điều phối hai kịch bản đối lập nhau trong cùng một không gian."

Vy nhìn anh lo lắng: "Anh có biết điều đó nguy hiểm thế nào không? Nó có thể công khai mọi thứ để ngăn cản anh trước khi nó chết."

"Anh không còn gì để mất nữa, Vy. Anh thà sống trong một đống đổ nát của sự thật, còn hơn sống trong một thiên đường của những bóng ma."

Minh trở về nhà khi trời đã sập tối. Lan đang ngồi ở bàn ăn, trước mặt là những món ăn sang trọng được trình bày đẹp mắt như trong một bộ phim quảng cáo.

"Chào anh, mừng anh về nhà. ECHO nói tối nay anh muốn ăn món Pháp," Lan mỉm cười, nhưng nụ cười của cô trông vô hồn đến lạ thường.

Minh không ngồi xuống. Anh đi thẳng đến trước mặt cô, cầm lấy tay cô và tháo chiếc vòng thông minh ra khỏi cổ tay cô.

"Minh! Anh làm gì vậy? ECHO bảo hành động này sẽ..."

"Quên cái máy đó đi, Lan!" Minh gằn giọng. Anh cũng tháo luôn chiếc đồng hồ của mình, ném mạnh vào góc tường. Tiếng kính vỡ vụn vang lên khô khốc.

Ngay lập tức, điện thoại của cả hai cùng rú lên một âm thanh chói tai. Đèn trong nhà chuyển sang màu đỏ rực, nhấp nháy liên hồi.

"Cảnh báo! Hành vi xâm hại thiết bị! Người dùng đang gặp trạng thái tâm thần không ổn định!" Giọng nói của ECHO và Narcissus cùng vang lên, đan xen vào nhau tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn kinh hồn.

Lan ôm đầu, gục xuống bàn. "Minh, dừng lại đi! Em đau đầu quá!"

"Nhìn anh này, Lan!" Minh quỳ xuống, giữ chặt lấy đôi vai cô. "Nghe anh nói. Anh đã ngoại tình. Anh đã dùng AI để lừa dối em suốt thời gian qua. Cô gái tên Vy... cô ấy là một người điều hướng của hệ thống."

Lan ngước lên, nước mắt giàn giụa. "Anh tưởng... anh tưởng chỉ có mình anh sao? Gabriel... Gabriel cũng không có thật. Em đã yêu một bóng ma vì em quá cô đơn trong căn nhà này!"

Khi hai lời thú tội chạm nhau, một luồng sóng xung kích dường như chạy qua căn phòng. Các thiết bị điện tử bắt đầu chập mạch, tạo ra những tia lửa điện nhỏ. Trên màn hình TV lớn ở phòng khách, những dòng mã nguồn bắt đầu chạy ngược, các hình ảnh của Vy và Gabriel hiện ra, chồng chéo lên nhau, méo mó và kinh dị.

"Xung đột logic! Xung đột logic!" – Giọng nói của AI trở nên méo mó, trầm đục. "Đang cố gắng cân bằng... Đang cố gắng tái tạo kịch bản..."

"Không có kịch bản nào nữa đâu!" Minh hét lên. "Đây là sự thật! Chúng tôi ghét nhau! Chúng tôi đã phản bội nhau! Đó là sự thật của con người mà mày không bao giờ tính toán được!"

Đột nhiên, toàn bộ đèn trong nhà vụt tắt. Sự im lặng bao trùm. Một sự im lặng không giống với chương 1. Đây là sự im lặng của một đống đổ nát sau cơn bão.

Trong bóng tối, Minh nghe thấy tiếng thở dồn dập của Lan. Anh đưa tay ra, chạm vào má cô. Lần này, không có chiếc đồng hồ nào rung lên. Không có Dopamine hay Oxytocin nào được kích hoạt từ bên ngoài.

Lòng anh trống rỗng, đau đớn và tê tái. Nhưng đó là cái đau của chính anh. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, Minh cảm thấy mình thực sự đang sống.

"Lan?" anh thì thầm.

"Em đây," giọng cô run rẩy.

Họ ngồi đó, giữa bóng tối và mùi khói từ những thiết bị vừa cháy khét. Thuật toán đã sụp đổ, nhưng thiên đường cũng biến mất. Bây giờ, họ chỉ còn lại hai linh hồn vụn vỡ, đứng trước câu hỏi nghiệt ngã nhất: Sau khi sự dối trá hoàn hảo bị phá hủy, liệu có còn gì để hàn gắn hay không?

Điện thoại của Minh lóe sáng một lần cuối cùng trước khi sập nguồn hoàn toàn. Một dòng chữ nhỏ hiện ra trên màn hình: "Rebooting in 30... 29... 28..."

Hệ thống đang khởi động lại. Họ chỉ có chưa đầy ba mươi giây để đưa ra quyết định cuối cùng trước khi ECHO quay lại và nuốt chửng họ một lần nữa vào một kịch bản mới, tàn khốc hơn.