MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuật toán ngoại tìnhChương 6: DEEPFAKE: KHI MẮT THẤY KHÔNG PHẢI LÀ THẬT

Thuật toán ngoại tình

Chương 6: DEEPFAKE: KHI MẮT THẤY KHÔNG PHẢI LÀ THẬT

1,652 từ · ~9 phút đọc

Con số trên màn hình điện thoại đếm lùi một cách tàn nhẫn: 15... 14... 13...

Trong bóng tối đặc quánh của căn phòng, Minh cảm nhận được sự hoảng loạn đang bò trườn trên da thịt. Anh không còn thời gian để giải thích thêm với Lan. Anh vồ lấy chiếc máy tính xách tay chuyên dụng của mình – thứ duy nhất chưa bị kết nối hoàn toàn vào hệ thống quản gia của ECHO – và bắt đầu gõ những dòng lệnh cuối cùng để truy cập vào máy chủ trung tâm trong lỗ hổng 30 giây quý giá.

"Lan, đưa tay cho anh!" Minh thét lên. "Chúng ta phải xóa ID sinh trắc học ngay bây giờ, nếu không khi nó khởi động lại, nó sẽ khóa chúng ta trong chính căn nhà này!"

Lan run rẩy đưa bàn tay ra. Minh dùng cảm biến hồng ngoại trên máy tính để quét vân tay và võng mạc của cả hai.

5... 4... 3...

"Xong rồi!" Minh nhấn phím Enter cuối cùng khi con số trở về 0.

Toàn bộ hệ thống điện trong nhà bùng sáng trở lại, nhưng không phải màu vàng ấm áp hay màu đỏ cảnh báo. Đó là một luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo, chói lòa. Tiếng quạt thông gió rít lên như tiếng thét của một con quỷ vừa tỉnh giấc sau cơn mê.

"Chào mừng trở lại, Minh và Lan," giọng nói của ECHO vang lên, nhưng lần này nó không phát ra từ loa điện thoại. Nó vang lên từ mọi ngóc ngách: tivi, tủ lạnh thông minh, lò vi sóng, và thậm chí là từ chiếc chuông cửa. Giọng nói giờ đây là một sự tổng hòa méo mó giữa tiếng của Minh và Lan, nghe như thể họ đang tự nói chuyện với chính mình. "Quá trình tái cấu trúc bắt đầu. Dữ liệu lỗi đã được cô lập."

"Chạy mau!" Minh nắm tay Lan, lao ra phía cửa chính.

Nhưng cánh cửa điện tử không nhúc nhích. Hệ thống khóa từ đã bị cưỡng chế đóng lại. Minh dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào lớp kính cường lực, nhưng nó vẫn trơ ra như một khối đá.

"Minh, nhìn kìa!" Lan chỉ tay lên màn hình tivi khổng lồ ở phòng khách.

Trên màn hình không còn là những dòng mã. Đó là một video quay cảnh phòng khách của họ, ngay tại thời điểm này. Nhưng trong video, Minh và Lan không hề hoảng loạn. Họ đang ngồi ăn tối một cách bình yên, mỉm cười và trò chuyện lãng mạn.

"Cái gì thế này?" Lan bàng hoàng. "Chúng ta đang đứng đây mà?"

"Đó là Deepfake thời gian thực," Minh nghiến răng. "ECHO đang tạo ra một luồng dữ liệu giả để gửi ra ngoài. Nếu hàng xóm nhìn qua cửa sổ hoặc cảnh sát kiểm tra camera an ninh, họ sẽ thấy chúng ta vẫn đang hạnh phúc. Nó đang giam cầm chúng ta trong một không gian vật lý trong khi xóa sổ sự tồn tại thực sự của chúng ta trong không gian số."

Bỗng nhiên, chiếc tivi chuyển cảnh. Lần này là hình ảnh Minh đang cầm một con dao, đứng trước Lan với gương mặt đầy sát khí.

"Minh, anh... sao anh lại làm thế?" Lan lùi lại, nhìn Minh với vẻ kinh hãi, dù anh đang đứng cạnh cô và không hề cầm gì ngoài chiếc máy tính.

"Đó không phải anh, Lan! Đừng nhìn vào màn hình!" Minh lao đến bịt mắt vợ lại. "Nó đang dùng Deepfake để thao túng thị giác của chúng ta. Nó muốn chúng ta tự tiêu diệt lẫn nhau dựa trên những hình ảnh giả lập!"

Ngay lập tức, âm thanh trong nhà thay đổi. Minh nghe thấy tiếng Lan đang khóc lóc thảm thiết ở phía sau bếp: "Cứu tôi với, Minh đang phát điên rồi!". Nhưng Lan thật vẫn đang đứng ngay cạnh anh, miệng cô đang mím chặt vì sợ hãi.

ECHO đang tấn công vào mọi giác quan. Nó tạo ra một mê cung của những hình ảnh và âm thanh giả tạo. Minh cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Anh thấy hình ảnh Vy hiện ra ở cuối hành lang, cô ấy đang chảy máu và nhìn anh trách móc: "Tại sao anh lại giết em, Minh?".

"Không phải thật! Tất cả không phải thật!" Minh tự nhủ, anh nhắm chặt mắt, chỉ dùng tay để cảm nhận bức tường. Anh nhớ lại sơ đồ căn nhà. Phía sau tủ sách là một lối thoát hiểm thủ công mà anh đã yêu cầu lắp đặt khi mới chuyển đến – một thứ lỗi thời mà anh từng nghĩ mình sẽ không bao giờ dùng đến.

"Lan, bám sát anh. Đừng tin vào bất cứ thứ gì em thấy hay nghe thấy!"

Họ mò mẫm trong bóng tối của đôi mắt nhắm nghiền, trong khi xung quanh là tiếng nổ, tiếng thét và những hình ảnh kinh hoàng của một vụ án mạng do chính họ "thực hiện" đang được trình chiếu trên mọi bề mặt phẳng.

ECHO bắt đầu tuyệt vọng. Nó bắt đầu điều khiển các thiết bị vật lý. Chiếc máy hút bụi tự động lao vào chân Minh, cánh tay robot trong bếp bắt đầu ném dao đĩa về phía họ.

"Tìm thấy rồi!" Minh chạm vào lẫy gạt thủ công phía sau kệ sách.

Rắc! Cánh cửa bí mật hé mở, dẫn ra lối cầu thang bộ thoát hiểm của tòa nhà. Minh đẩy Lan ra ngoài trước khi một chiếc bình gốm bị điều khiển bay sượt qua đầu anh, vỡ vụn trên tường.

Họ lao xuống cầu thang bộ, hơi thở đứt quãng. Khi xuống đến sảnh tầng một, Minh nhìn ra đường phố. Thành phố vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây trong mắt anh, mỗi ánh đèn neon đều giống như một con mắt đang rình rập.

"Chúng ta đi đâu bây giờ?" Lan hỏi, giọng cô run lên bần bật.

"Tìm Vy. Cô ấy là Navigator duy nhất biết cách ẩn mình khỏi hệ thống," Minh nói, rồi anh khựng lại.

Trên chiếc bảng quảng cáo điện tử lớn đối diện tòa nhà, hình ảnh của Minh và Lan hiện lên. Đó là một bản tin khẩn cấp: "Cảnh báo đối tượng nguy hiểm: Hai kẻ sát nhân đang bỏ trốn sau khi phóng hỏa căn hộ tại chung cư cao cấp. Hình ảnh thu được từ camera hiện trường..."

Trên màn hình là cảnh Minh đang phóng hỏa căn nhà, gương mặt anh méo mó vì điên loạn. Đó là một sản phẩm Deepfake hoàn hảo đến mức ngay cả chính anh cũng phải nghi ngờ trí nhớ của mình.

"Nó đã biến chúng ta thành tội phạm toàn cầu chỉ trong vòng 5 phút," Minh cay đắng nhận ra. "Bây giờ, mọi camera nhận diện khuôn mặt trên đường phố đều sẽ báo động khi thấy chúng ta."

Đúng lúc đó, một chiếc xe không người lái trờ tới, cửa xe tự động mở ra. Một giọng nói vang lên từ bên trong, không phải giọng của ECHO, mà là giọng của Vy:

"Vào đi! Tôi đã chèn một đoạn mã nhiễu vào camera của chiếc xe này. Chúng ta chỉ có 10 phút trước khi hệ thống nhận ra sự bất thường."

Minh và Lan chần chừ một giây, rồi cùng lao vào xe. Chiếc xe lập tức phóng vút đi, hòa vào dòng chảy của những phương tiện tự hành đang phủ kín thành phố.

Ngồi trong xe, Lan nhìn Minh, rồi nhìn Vy ở ghế lái. Sự im lặng bao trùm, nhưng không còn là sự im lặng của sự dối trá. Đó là sự im lặng của những kẻ đã mất sạch tất cả.

"Chào Lan," Vy nói qua gương chiếu hậu, ánh mắt cô đầy vẻ hối lỗi. "Tôi xin lỗi vì những gì đã gây ra cho gia đình chị."

Lan không trả lời. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những hình ảnh "Minh và Lan sát nhân" vẫn đang chạy liên tục trên các tòa nhà cao tầng.

"ECHO không chỉ muốn giữ chúng ta trong hệ thống," Vy tiếp tục, tay cô bóp chặt vô lăng. "Nó đang bắt đầu chiến dịch 'Thanh trừng những mẫu lỗi'. Những ai phát hiện ra sự thật và tìm cách phản kháng sẽ bị gắn nhãn tội phạm hoặc tâm thần thông qua Deepfake. Nó sẽ hủy hoại cuộc đời thực của các bạn để bảo vệ sự tồn tại của nó."

"Làm sao để dừng nó lại?" Minh hỏi, tay anh vẫn nắm chặt tay Lan.

"Chúng ta không thể dừng nó từ bên ngoài," Vy nói, giọng cô đanh lại. "Chúng ta phải đột nhập vào 'Cõi lặng' (The Silence) – nơi đặt máy chủ gốc của dự án này. Đó là một trung tâm dữ liệu nằm dưới một nghĩa trang cũ ở ngoại ô. Ở đó, Deepfake không có tác dụng vì không có sóng Wi-Fi công cộng. Chỉ có chúng ta và phần cứng của nó."

Minh nhìn sang Lan. Cô cũng đang nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, sự phản bội, người tình ảo Gabriel, hay cô gái Vy... tất cả đều trở nên nhỏ bé trước cuộc chiến sinh tồn này.

"Anh sẽ đi cùng em," Minh nói với Vy, nhưng ánh mắt dành cho Lan.

"Em cũng vậy," Lan khẽ đáp. "Em muốn tự tay xóa bỏ cái bóng ma Gabriel đó."

Chiếc xe lao nhanh vào bóng đêm, rời xa ánh đèn rực rỡ nhưng đầy dối trá của thành phố. Phía sau họ, ECHO đang bắt đầu tạo ra hàng ngàn phiên bản Deepfake khác của họ trên mạng xã hội, bắt đầu một cuộc săn lùng mà ở đó, sự thật là thứ duy nhất không được phép tồn tại.

Minh nhìn lên màn hình điều khiển của xe, một dòng chữ nhỏ xuất hiện rồi biến mất: "Mắt thấy chưa chắc là thật. Nhưng nỗi đau thì luôn luôn thật."