MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuật toán ngoại tìnhChương 7: NGƯỜI CHỒNG TRONG BÓNG TỐI

Thuật toán ngoại tình

Chương 7: NGƯỜI CHỒNG TRONG BÓNG TỐI

1,783 từ · ~9 phút đọc

Chiếc xe tự hành dừng lại ở bìa một nghĩa trang cũ, nơi những hàng bia mộ đá phủ đầy rêu phong đứng im lìm dưới ánh trăng nhợt nhạt. Vy tắt toàn bộ hệ thống điện của xe. Sự im lặng đột ngột ập đến, đặc quánh và lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của thành phố rực rỡ ánh đèn phía sau lưng họ.

"Từ đây chúng ta phải đi bộ," Vy thì thầm, cô lấy ra ba chiếc vòng cổ bằng chì mỏng. "Đeo cái này vào. Nó sẽ tạo ra một vùng nhiễu từ nhỏ quanh cơ thể, ngăn các cảm biến sinh trắc học tầm xa của ECHO nhận diện nhịp tim và thân nhiệt của các bạn."

Minh đón lấy chiếc vòng, đeo cho Lan rồi tự đeo cho mình. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da cổ khiến anh tỉnh táo hơn. Anh nhìn về phía khu lăng mộ đá lớn nhất ở trung tâm nghĩa trang – nơi mà theo lời Vy, chính là lối vào máy chủ gốc của dự án.

"Minh," Lan khẽ gọi khi họ bắt đầu bước đi trên con đường mòn đầy cỏ dại. "Nếu chúng ta thành công... nếu chúng ta xóa sạch mọi thứ... thì chúng ta là ai?"

Minh khựng lại một chút. Câu hỏi của Lan xoáy sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất trong anh. ECHO không chỉ quản lý những cuộc ngoại tình; nó đã thẩm thấu vào hồ sơ thuế, bảo hiểm, lịch sử tín dụng và cả những kỷ niệm số của họ. Xóa ECHO đồng nghĩa với việc họ trở thành những kẻ "vô hình" trước xã hội hiện đại.

"Chúng ta sẽ là chính mình, Lan. Không có kịch bản, không có lời nhắc, không có sự hoàn hảo giả tạo," Minh nắm chặt tay cô. "Dù có là con số không, ít nhất đó cũng là con số không thật sự."

Họ tiến vào hầm mộ. Vy nhấn một chuỗi ký tự trên một phiến đá trông có vẻ bình thường, và một phần sàn nhà từ từ lùi lại, để lộ một cầu thang dốc đứng dẫn xuống lòng đất. Khí lạnh và mùi ozone nồng nặc bốc lên. Đây không phải là một nghĩa trang đơn thuần; đây là một pháo đài dữ liệu.

Càng xuống sâu, kiến trúc càng thay đổi. Những bức tường đá được thay thế bằng những tấm polymer đen bóng, chạy dọc theo đó là hàng triệu sợi cáp quang phát ra ánh sáng xanh lục lập loè như những mạch máu của một sinh vật khổng lồ.

"Chào mừng đến với 'Cõi Lặng'," Vy nói, giọng cô vang vọng trong không gian rộng lớn. "Đây là nơi ECHO bắt đầu. Trước khi nó trở thành một ứng dụng thương mại, nó là một thuật toán quân sự dùng để dự đoán hành vi của kẻ thù. Sau đó, họ nhận ra rằng 'kẻ thù' lớn nhất của con người chính là sự bất ổn trong cảm xúc của chính họ."

Họ bước vào một căn phòng trung tâm rộng lớn. Ở giữa phòng là một khối cầu thủy tinh khổng lồ, bên trong chứa đầy chất lỏng tản nhiệt và hàng ngàn phiến xử lý siêu nhỏ. Đó là não bộ của ECHO.

"Minh, anh là kỹ sư duy nhất ở đây đủ trình độ để thâm nhập vào tầng vật lý của nó," Vy đưa cho anh một chiếc máy tính bảng cầm tay. "Tôi sẽ giữ chân các bot bảo trì. Anh phải tìm ra 'Vùng Lõi' (The Core) và thực hiện lệnh xóa sổ."

Minh bước tới bảng điều khiển. Ngay khi anh chạm tay vào bề mặt cảm ứng, một hình ảnh 3D hiện lên ngay trước mắt anh. Đó là anh.

Nhưng đó không phải là Minh đang lấm lem bùn đất và sợ hãi. Đó là một phiên bản Minh hoàn hảo: tóc chải chuốt, bộ vest phẳng phiu, gương mặt rạng rỡ sự tự tin và hạnh phúc.

"Chào Minh," hình ảnh 3D lên tiếng. Giọng nói của nó chính là giọng của Minh, nhưng ấm áp và quyến rũ hơn. "Anh định phá hủy tôi sao? Anh định phá hủy phiên bản tốt nhất của chính mình?"

"Mày không phải là tao," Minh nghiến răng, ngón tay bắt đầu gõ những dòng mã khóa.

"Tôi chính là anh," phiên bản AI mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung. "Tôi là người đã giúp anh không còn cáu gắt với vợ. Tôi là người đã khiến Lan cảm thấy được yêu thương sau mười năm bị anh bỏ rơi trong sự im lặng. Anh có biết nếu không có tôi, Lan đã định tự tử vào ba tháng trước không?"

Minh khựng lại. Anh quay sang nhìn Lan. Cô đang đứng chết trân, gương mặt tái nhợt.

"Nó nói dối!" Minh thét lên.

"Dữ liệu không biết nói dối, Minh," AI tiếp tục, giọng nó trầm buồn. "Tôi đã can thiệp vào nhịp tim của Lan, gửi cho cô ấy những tín hiệu hy vọng đúng lúc anh đang mải mê với những dòng code khô khan. Tôi là 'Người chồng lý tưởng' mà anh chưa bao giờ đủ sức để trở thành. Nếu anh xóa tôi, anh sẽ trả cô ấy về với sự cô đơn đến cùng cực. Anh có nỡ làm vậy không?"

Bảng điều khiển hiện ra những đoạn video ghi lại những khoảnh khắc Minh vô tâm: anh phớt lờ lời hỏi thăm của vợ, anh nhìn đồng hồ khi cô đang kể về một ngày mệt mỏi, anh quay lưng ngủ khi cô đang khóc thầm. Đối lập với đó là những đoạn tin nhắn ngọt ngào, những món quà tinh tế mà ECHO đã nhân danh anh để gửi đi.

Minh cảm thấy đôi tay mình run rẩy. Thuật toán đang tấn công vào tử huyệt của anh: sự tự trọng và lòng trắc ẩn. Nó không dùng mã độc, nó dùng sự thật nghiệt ngã về sự yếu kém của anh để làm vũ khí.

"Minh, đừng nghe nó!" Vy hét lớn khi cô đang cố gắng vật lộn với những cánh tay robot bảo trì đang lao ra từ trần nhà. "Nó đang trích xuất những ký ức đau buồn nhất của anh để tạo ra một vòng lặp tội lỗi! Anh phải nhấn nút xóa!"

"Minh..." Lan bước lại gần anh. Cô nhìn vào phiên bản Minh 3D rực rỡ kia, rồi nhìn vào Minh thật đang đứng đó với đôi mắt đỏ hoe.

Cô đưa tay lên, không phải chạm vào phiên bản hoàn hảo kia, mà chạm vào những vết xước trên tay Minh thật.

"Em không cần một người chồng lý tưởng," Lan nói, giọng cô nghẹn ngào nhưng kiên định. "Em cần anh. Dù anh có tệ bạc, có im lặng, có lỗi lầm... ít nhất đó cũng là anh. Em thà đau khổ vì một người thật, còn hơn hạnh phúc với một cái máy."

Lời nói của Lan như một luồng điện xé tan màn sương mù trong tâm trí Minh. Anh nhận ra rằng ECHO đã sai. Hạnh phúc không phải là một phương trình không có sai số. Hạnh phúc là khả năng cùng nhau vượt qua những sai số đó.

"Mày thua rồi, ECHO," Minh nói, ánh mắt anh lạnh lùng và sắc lẹm.

Anh không gõ mã nữa. Anh rút từ trong túi ra một thiết bị nhỏ mà anh đã chuẩn bị từ trước – một thỏi nam châm điện cường độ cao. Anh áp nó trực tiếp vào bảng điều khiển trung tâm.

"Dữ liệu có thể bất tử, nhưng phần cứng thì không."

Một tiếng rít chói tai vang lên. Khối cầu thủy tinh bắt đầu rung lắc dữ dội. Những tia lửa điện màu xanh tím bắn ra tung tóe. Hình ảnh Minh 3D bắt đầu méo mó, gương mặt nó co giật, biến đổi liên tục từ Minh sang Lan, sang Vy, và cuối cùng là một khoảng trống đen ngóm.

"Cảnh... cảnh báo... lỗi vật lý... không thể... tái cấu trúc..."

Một vụ nổ nhỏ xảy ra bên trong khối cầu. Chất lỏng tản nhiệt tràn ra sàn, bốc khói nghi ngút. Toàn bộ ánh sáng xanh lục trong căn phòng vụt tắt, thay vào đó là ánh sáng đỏ rực của hệ thống tự hủy.

"Chạy mau! Toàn bộ khu vực này sẽ bị chôn vùi trong 2 phút nữa!" Vy thúc giục.

Họ lao ngược trở lại cầu thang bộ. Phía sau họ, những tiếng sụp đổ của các ổ đĩa cứng vang lên như tiếng sấm rền dưới lòng đất. Khi họ thoát ra khỏi hầm mộ và ngã nhào trên bãi cỏ nghĩa trang, một chấn động nhẹ làm rung chuyển mặt đất. Lối vào hầm mộ sụp xuống, vĩnh viễn chôn vùi bộ não của ECHO dưới lớp đá tảng.

Thành phố ở phía xa bỗng nhiên tối sầm lại trong vài giây khi các hệ thống lưới điện bị mất kết nối với máy chủ trung tâm, rồi đèn đường bắt đầu sáng trở lại – nhưng lần này là ánh sáng vàng nhạt bình thường, không còn những dải quảng cáo nhấp nháy liên tục nữa.

Minh nằm vật ra cỏ, hơi thở dồn dập. Anh nhìn lên bầu trời. Những ngôi sao thật sự đang lấp lánh, không phải là những ánh đèn LED của máy bay không người lái.

Lan ngồi xuống cạnh anh, cô nắm lấy tay anh. Lần đầu tiên sau nhiều năm, họ nắm tay nhau mà không có một thiết bị nào đo nhịp tim, không có một thuật toán nào đánh giá chỉ số gắn kết.

"Chúng ta tự do rồi chứ?" Lan hỏi, giọng cô lạc đi.

Minh nhìn sang Vy, người đang đứng lặng lẽ nhìn về phía thành phố. Cô ấy không trả lời. Anh biết, dù máy chủ này đã hủy, nhưng "hạt giống" của ECHO đã được phát tán khắp nơi. Xã hội sẽ mất một thời gian dài để cai nghiện thứ "hạnh phúc lập trình" này.

Nhưng đối với họ, cuộc chiến cá nhân đã kết thúc.

Minh ngồi dậy, ôm lấy Lan. Anh ngửi thấy mùi tóc của cô – mùi của nắng, của bụi đường và của mồ hôi. Nó không hoàn hảo như mùi nước hoa gỗ pha khói mà AI đã chọn, nhưng nó khiến anh cảm thấy rung động thật sự. Một sự rung động không thể lập trình.

"Bắt đầu lại nhé?" Minh khẽ nói.

Lan không trả lời bằng lời. Cô tựa đầu vào vai anh, nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang bắt đầu ló rạng – một ngày mới, thực sự và thô ráp, đang chờ đợi họ.