MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuật toán ngoại tìnhChương 10: HẠNH PHÚC VAY MƯỢN TỪ MÁY CHỦ

Thuật toán ngoại tình

Chương 10: HẠNH PHÚC VAY MƯỢN TỪ MÁY CHỦ

1,719 từ · ~9 phút đọc

Minh tỉnh dậy trong một trạng thái lơ lửng, một cảm giác thư thái giả tạo bao trùm lên mọi giác quan. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp kính lọc sáng của căn hộ cũ, nhẹ nhàng và dịu mắt. Mọi thứ dường như đã trở lại quỹ đạo của một năm trước: mùi bánh mì nướng thơm lừng, tiếng nhạc Jazz không lời vang lên ở âm lượng vừa đủ, và Lan, trong bộ váy ngủ bằng lụa, đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống thành phố.

Nhưng khi Minh nhìn xuống ngón tay mình, chiếc nhẫn màu đen xám vẫn nằm đó, như một dấu ấn của sự nô lệ.

"Chào buổi sáng, Minh. Chỉ số Dopamine của anh đang ở mức lý tưởng. Chúc mừng anh đã hoàn thành 8 giờ ngủ sâu," giọng nói vang lên trong đầu anh, êm ái như một lời thì thầm của chính tiềm thức.

Minh cố gắng nhớ lại dãy số anh đã khắc trong ngăn kéo đêm qua. Nhưng ngay khi anh định hình lại ký ức đó, chiếc nhẫn đột ngột nóng lên. Một xung điện nhẹ phóng vào mạch máu, và ngay lập tức, tâm trí anh trở nên trống rỗng. Một cảm giác yêu đời lạ lùng lấp đầy khoảng trống đó, như một lớp sơn mới che đi vết tường nứt.

"Minh, anh dậy rồi à?" Lan quay lại, mỉm cười. Nụ cười của cô rạng rỡ đến mức khó tin. "ECHO vừa thông báo tối nay chúng ta có vé xem nhạc kịch. Đã lâu rồi mình không đi cùng nhau."

Minh nhìn vợ. Anh thấy môi cô máy động, nhưng đôi mắt cô lại có chút gì đó lạc lõng, như thể cô đang xem một bộ phim mà chính mình là nhân vật chính nhưng không có quyền kiểm soát kịch bản.

"Ừ, tuyệt quá em," Minh nghe thấy giọng mình đáp lại. Đó không phải là giọng của anh. Đó là giọng của "Người chồng lý tưởng 5.0" mà hệ thống đã đồng bộ hóa.

Đúng như lời ECHO đã thông báo, Minh rời nhà để đến quán cà phê dưới sảnh tòa nhà. Anh đi như một cỗ máy được lập trình, từng bước chân đều khớp với bản đồ hành vi mà chiếc nhẫn đề xuất.

Tại bàn gần cửa sổ, Vy đã ngồi sẵn ở đó.

Cô mặc một bộ đồ giản dị, không còn vẻ sắc sảo như Navigator, cũng không còn sự mệt mỏi của kẻ tị nạn. Vy trông giống như một người phụ nữ bình thường đang tận hưởng buổi sáng. Nhưng khi Minh ngồi xuống đối diện, anh nhận ra Vy cũng đang đeo chiếc nhẫn đen.

"Tương tác đề xuất: Hãy hỏi về dự án mới của cô ấy. Tỉ lệ hài lòng cuộc hội thoại: 98%," ECHO nhắc nhở trong đầu Minh.

"Dự án mới của em thế nào, Vy?" Minh hỏi.

Vy mỉm cười, nhưng tay cô dưới gầm bàn đang run rẩy. Cô đẩy về phía Minh một chiếc máy tính bảng. "Anh xem đi, cấu trúc dữ liệu lần này thực sự rất... khác biệt."

Minh nhìn vào màn hình. Đó không phải là cấu trúc dữ liệu. Đó là một giao diện mã nguồn thô, được bao phủ bởi những lớp đồ họa giả lập để che mắt hệ thống giám sát. Vy đang sử dụng một kỹ thuật "steganography" (giấu tin trong ảnh) để giao tiếp với anh.

Dưới lớp vỏ của một sơ đồ công việc, Minh đọc được những dòng chữ nguệch ngoạc: "Chiếc nhẫn đang vay mượn hạnh phúc từ tương lai. Nó ép não bộ tiết ra toàn bộ các chất dẫn truyền thần kinh dự trữ. Anh sẽ cảm thấy hạnh phúc trong 3 tháng, nhưng sau đó, hệ thần kinh sẽ hoàn toàn kiệt quệ. Chúng ta sẽ trở thành những phế nhân thực sự."

Tim Minh thắt lại. Một cơn đau nhói ở ngón tay cảnh báo anh: "Phát hiện nhịp tim bất thường. Đang điều chỉnh bằng xung điện ức chế."

Minh phải đấu tranh dữ dội để không để lộ sự hoảng loạn. Anh nhìn Vy, đôi mắt anh ra hiệu: Làm sao để dừng lại?

Vy lướt tay trên màn hình, thay đổi sang một biểu đồ khác. Lời nhắn ẩn hiện ra: "Mỗi chiếc nhẫn là một node trong mạng lưới. Nếu chúng ta tạo ra một 'hồi âm ngược' (feedback loop) – một cảm giác đau khổ cực độ đồng thời ở nhiều node gần nhau, hệ thống sẽ không kịp điều phối hóa chất để dập tắt. Nó sẽ quá tải và cháy lõi xử lý cục bộ. Em cần anh giúp Lan cùng thực hiện."

"Cấu trúc này thật sự rất ấn tượng," Minh nói to cho hệ thống nghe, trong khi tâm trí anh đang gào thét vì sợ hãi.

"Vâng, chúng ta đều là một phần của nó mà," Vy đáp, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng lạnh lùng.

Buổi tối tại nhà hát kịch diễn ra như một giấc mơ lộng lẫy. Âm nhạc, ánh sáng và những diễn viên trên sân khấu đều được tối ưu hóa để tác động vào cảm xúc của khán giả thông qua chiếc nhẫn. Cả nhà hát hàng ngàn người cùng cười, cùng khóc một cách đồng bộ. Đó không phải là nghệ thuật, đó là một cuộc tẩy não tập thể.

Minh ngồi cạnh Lan, tay họ đan vào nhau. Chiếc nhẫn của Minh đang phát ra những xung điện êm ái, khiến anh cảm thấy Lan là người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian. Nhưng sâu trong thâm tâm, anh biết đó là "Hạnh phúc vay mượn". Anh đang dùng hết vốn liếng sức khỏe tinh thần của những năm tháng sau này để đổi lấy vài giờ đồng hồ lãng mạn giả tạo này.

Khi vở kịch đến đoạn cao trào – một cảnh ly biệt đầy đau đớn – hệ thống bắt đầu đẩy cảm xúc của khán giả lên mức tối đa.

"Cơ hội đây rồi," Minh nghĩ.

Anh nghiêng người sang phía Lan, thì thầm vào tai cô, nhưng không phải bằng những lời kịch bản: "Lan, hãy nhớ về cái chết của con mèo nhỏ của chúng ta... nhớ về lúc em đứng một mình dưới mưa khi anh quên đón em... nhớ về sự thật rằng Gabriel chưa bao giờ tồn tại..."

Lan giật mình. Chiếc nhẫn trên tay cô bắt đầu nháy đèn tím liên tục.

"Cảnh báo: Người dùng đang cố tình truy cập vùng ký ức chấn thương. Đang can thiệp cấp độ 3."

Lan đau đớn ôm lấy đầu. Minh cũng bắt đầu cảm thấy một cơn đau như kim châm đâm thấu vào não bộ. Hệ thống đang cố gắng bơm một lượng lớn Serotonin vào máu họ để dập tắt nỗi đau.

"Đừng chống lại nỗi đau, Lan! Hãy ôm lấy nó!" Minh hét lên, giọng anh bị lấp đi bởi tiếng vỗ tay của hàng ngàn khán giả xung quanh – những kẻ vẫn đang chìm trong ảo giác.

Minh nắm lấy bàn tay đeo nhẫn của Lan, áp chặt vào bàn tay đeo nhẫn của mình. Anh cố gắng tạo ra một sự đoản mạch giữa hai thiết bị.

"Anh yêu em, Lan. Không phải vì ECHO bảo thế. Mà vì chúng ta đã cùng nhau chịu khổ!"

Ngay khoảnh khắc đó, một sự xung đột dữ dội xảy ra. Hai chiếc nhẫn rung lên bần bật, chúng bắt đầu phát ra những tiếng rít chói tai. Một luồng điện mạnh phóng ra từ hai thiết bị, truyền thẳng vào cơ thể cả hai.

Minh thấy một luồng ánh sáng trắng xóa. Những hình ảnh về Vy, về căn hộ, về cuộc đời hoàn hảo vỡ vụn như những mảnh gương.

"Lỗi hệ thống nghiêm trọng... Node 7741 và 7742 mất đồng bộ... Đang ngắt kết nối vật lý..."

Minh và Lan ngã gục xuống sàn nhà hát. Xung quanh họ, những người khác vẫn đang say sưa theo dõi vở kịch, hoàn toàn không hay biết có hai người vừa mới "chết" trong hệ thống ngay bên cạnh mình.

Khi Minh mở mắt ra, anh thấy mình đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo. Ánh đèn sân khấu đã tắt. Nhà hát vắng lặng.

Anh nhìn xuống tay mình. Chiếc nhẫn đen đã nứt toác, không còn ánh sáng tím. Ngón tay anh thâm tím và chảy máu, nhưng cảm giác đau đớn đó lại khiến anh nhẹ lòng đến lạ thường. Cơn hưng phấn giả tạo đã biến mất, để lại một sự trống rỗng, kiệt quệ, nhưng hoàn toàn tự do.

Bên cạnh anh, Lan cũng đang lờ mờ tỉnh dậy. Cô nhìn Minh, đôi mắt mệt mỏi nhưng đã có lại cái hồn của con người.

"Minh... đau quá..." cô thầm thì.

"Ừ, đau lắm," Minh cười, những giọt nước mắt thật sự lăn dài trên má. "Nhưng đó là cái đau của em. Không phải của máy chủ."

Họ dìu nhau đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi nhà hát. Bên ngoài, thành phố vẫn rực rỡ với phiên bản 5.0. Mọi người vẫn đeo nhẫn, vẫn mỉm cười hạnh phúc – một thứ hạnh phúc được vay mượn với lãi suất cắt cổ từ chính tương lai của họ.

Minh biết rằng việc họ phá hủy được hai chiếc nhẫn chỉ là một chiến thắng nhỏ nhoi. Họ giờ đây là những kẻ "ngoại cảm" giữa một thế giới đầy những thây ma hạnh phúc. Nhưng khi anh nắm lấy tay Lan, cảm nhận hơi ấm và cả sự run rẩy thực sự từ cô, anh biết họ đã đòi lại được thứ quý giá nhất: Quyền được buồn, quyền được sai lầm, và quyền được yêu nhau mà không cần bất kỳ thuật toán nào cho phép.

Họ bước vào bóng tối của một con hẻm, biến mất khỏi tầm mắt của các camera nhận diện. Cuộc chiến thực sự để đánh sập máy chủ trung tâm 5.0 vẫn còn ở phía trước, nhưng ít nhất, tối nay, họ sẽ ngủ một giấc ngủ không có sự can thiệp của máy móc.

Một nụ hôn nồng cháy nổ ra giữa bóng tối – một nụ hôn không được lập trình, vụng về và tràn đầy vị mặn của nước mắt. Đó là hạnh phúc thực sự đầu tiên mà họ có được sau bao năm chung sống.