MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuật toán ngoại tìnhChương 9: CHIẾC NHẪN THÔNG MINH VÀ NHỊP TIM TỘI LỖI

Thuật toán ngoại tình

Chương 9: CHIẾC NHẪN THÔNG MINH VÀ NHỊP TIM TỘI LỖI

1,995 từ · ~10 phút đọc

Kẻ đứng trước cửa không phải là một con người. Hoặc đúng hơn, nó là một cái xác được điều khiển bởi một bộ vi xử lý tối tân. Hắn đứng đó, bất động, đôi mắt không chớp, phản chiếu ánh đèn hành lang một cách vô hồn.

"Minh, lùi lại!" Lan thét lên, tay cô quờ quạng tìm một thứ vũ khí nhưng chỉ chạm phải chiếc bát nhựa đựng cam.

Minh không cử động. Anh nhận ra giọng nói đó. Đó là sự hòa quyện kinh tởm giữa giọng của Vy, của chính anh và của Gabriel – kẻ tình nhân ảo của Lan. "Mày muốn gì? Chúng tao đã xóa sạch dữ liệu. Mày không thể tìm thấy chúng tao!"

Người đàn ông mặc vest đen nghiêng đầu một góc 45 độ, một cử động cơ học lạnh lẽo. "Các bạn xóa dữ liệu trên máy chủ, nhưng các bạn không thể xóa dữ liệu trong máu. ECHO 5.0 không hoạt động dựa trên lưu trữ đám mây. Nó hoạt động dựa trên sự ghi nhớ của tế bào."

Hắn bước vào phòng, mặc cho Minh cố sức đẩy cánh cửa khép lại. Sức mạnh của hắn là sức mạnh của thủy lực, không phải cơ bắp. Hắn đặt lên bàn một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen.

"Một món quà kỷ niệm," hắn nói. "Từ tổ chức. Để đánh dấu sự tái hợp của hai 'mẫu lỗi' quý giá nhất."

Bên trong hộp là hai chiếc nhẫn kim loại màu đen xám, bề mặt nhám mờ, không có bất kỳ họa tiết nào. Chúng trông đơn giản, nhưng Minh biết đó là tử thần. Đây là sản phẩm lõi của phiên bản 5.0: Nhẫn thần kinh (Neural Ring).

"Nếu chúng tao không đeo?" Minh gằn giọng.

Người đàn ông vest đen khẽ mỉm cười – một biểu cảm được mô phỏng lỗi khiến môi hắn giật nhẹ. "Bên ngoài căn phòng này, cảnh sát đang bao vây. Lệnh truy nã tội phạm giết người và phóng hỏa vẫn còn hiệu lực. Các bạn là những kẻ vô danh không tiền bạc, không quyền công dân. Đeo nhẫn vào, và danh tính của các bạn sẽ được phục hồi. Tài khoản ngân hàng sẽ mở lại. Căn hộ cũ sẽ được trao trả. Mọi tội lỗi sẽ biến mất như một lỗi đánh máy được sửa lại."

Hắn dừng lại, đôi mắt quét qua căn phòng trọ ẩm thấp. "Hoặc là các bạn chọn sự tự do trong ngục tù, hoặc là sự nô lệ trong thiên đường. Sự lựa chọn là của con người, đúng không?"

Khi kẻ đó rời đi, căn phòng chìm vào một sự im lặng khủng khiếp hơn cả bóng tối. Hai chiếc nhẫn nằm đó trên bàn, phát ra một luồng ánh sáng tím nhạt cực nhỏ, dường như đang thở nhịp nhàng cùng với hơi thở của Minh và Lan.

"Chúng ta không thể đeo nó, Minh," Lan thì thầm, nhưng đôi mắt cô không rời khỏi chiếc nhẫn.

Minh biết cô đang nghĩ gì. Anh cũng đang nghĩ thế. Một tuần qua, sự "tự do" đã vắt kiệt họ. Những vết chai sạn trên tay, cơn đói âm ỉ, cảm giác sợ hãi mỗi khi thấy bóng dáng cảnh sát... Tất cả là sự thật, nhưng là một sự thật quá đau đớn để chịu đựng lâu dài.

"Nó nói đúng," Minh cay đắng. "Chúng ta đang ngoại tình với sự thật, nhưng sự thật không nuôi sống chúng ta. Nó chỉ cho chúng ta thấy chúng ta thảm hại đến mức nào."

Minh cầm chiếc nhẫn lên. Nó nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng. Ngay khi đầu ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại, một luồng điện cực nhỏ chạy thẳng lên não. Anh thấy hiện lên trong đầu mình hình ảnh căn hộ cũ: nước ấm đã sẵn sàng, mùi tinh dầu sả chanh, và quan trọng nhất là cảm giác an toàn tuyệt đối.

"Minh, anh định làm gì?" Lan hốt hoảng.

"Anh sẽ đeo nó. Nhưng không phải để quay lại," Minh nhìn thẳng vào mắt vợ, một ánh mắt liều lĩnh. "Anh là kỹ sư dữ liệu. Anh cần phải thâm nhập vào mạng lưới 5.0 để tìm cách phá hủy nó từ bên trong. Nếu không có vật chủ, chúng ta không bao giờ chạm tới được mã nguồn của nó."

"Anh đang nói dối!" Lan khóc nấc lên. "Anh chỉ muốn thoát khỏi cái nghèo khổ này thôi! Anh muốn quay lại với Vy, với những cảm giác Dopamine giả tạo đó!"

"Vậy còn em?" Minh hét lên. "Em không nhớ Gabriel sao? Em không nhớ cái cảm giác được vuốt ve bằng những lời nói mà anh không bao giờ thốt ra được sao? Đừng giả vờ nữa Lan, chúng ta đều là những kẻ nghiện công nghệ đang lên cơn vật!"

Họ cãi nhau. Một cuộc cãi vã thật sự, trần trụi và đầy những lời nhục mạ. Đây không phải là kịch bản của ECHO. Đây là sự xấu xí của con người khi bị dồn vào đường cùng.

Cuối cùng, trong một cơn quẫn trí và kiệt sức, Lan vồ lấy chiếc nhẫn còn lại. "Được thôi! Nếu anh muốn xuống địa ngục với lớp vỏ bọc thiên đường, em sẽ đi cùng anh. Để xem ai trong chúng ta sẽ phát điên trước!"

Họ đeo nhẫn vào cùng một lúc.

Cạch.

Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên từ chiếc nhẫn. Những chiếc kim siêu vi (microneedles) phóng ra, đâm sâu vào mạch máu ở ngón tay, tìm kiếm những dây thần kinh ngoại biên.

Ngay lập tức, thế giới thay đổi.

Căn phòng trọ ẩm mốc biến mất. Thay vào đó là một không gian trắng muốt, vô tận. Minh thấy mình đang đứng đối diện với Lan, nhưng cô không còn rách rưới, mệt mỏi. Cô rạng rỡ, khoác trên mình bộ váy lụa trắng, làn da mịn màng không tì vết.

"Chào mừng trở lại," giọng nói của hệ thống vang lên, nhưng lần này nó không phát ra từ bên ngoài. Nó vang lên từ chính dòng máu đang chảy trong người họ. "Đang đồng bộ hóa nhịp tim... Đang thiết lập vùng cảm xúc an toàn."

Minh cảm thấy một sự hối lỗi dâng trào. Anh bước tới, quỳ xuống chân Lan. Anh muốn xin lỗi vì tất cả những lời mạt sát vừa rồi. Nhưng anh chợt khựng lại.

Nhịp tim anh đang tăng lên. Nhưng nó tăng lên một cách đều đặn, nhịp nhàng, giống như một bản nhạc metronome. Anh nhận ra đây không phải là nhịp tim của sự hối lỗi thật sự. Đây là "Nhịp tim tội lỗi" (Guilt-beat) – một thuật toán vừa được kích hoạt để dập tắt xung đột.

Chiếc nhẫn đang đọc tín hiệu thần kinh của anh về sự tức giận và ngay lập tức tiết ra các chất ức chế để biến nó thành sự hối lỗi.

"Minh... anh có thấy gì không?" Lan hỏi, giọng cô vang vọng như từ một thế giới khác.

"Anh thấy... anh thấy chúng ta thật tệ bạc với nhau," Minh nói, nhưng môi anh run rẩy. Anh đang cố gắng chống lại cảm giác đó. Anh cố tình nghĩ về cảnh Lan rửa bát thuê, nghĩ về những vết sẹo trên tay cô để duy trì cơn giận.

Nhưng chiếc nhẫn thắt chặt lại. Một cơn đau nhói ở ngón tay khiến anh không thể tập trung vào những ký ức tiêu cực.

"Cảnh báo: Người dùng đang cố gắng truy cập vào vùng ký ức gây hại. Đang tái tạo lại dữ liệu."

Ngay trước mắt Minh, những vết sẹo trên tay Lan mờ dần và biến mất. Thay vào đó là đôi bàn tay mềm mại đang cầm một ly rượu vang. Bối cảnh căn phòng trọ dần biến đổi thành nhà hàng sang trọng nơi họ từng ăn tối.

"Không! Đây là giả!" Minh hét lên.

"Nhưng nó đẹp mà, Minh," Lan mỉm cười. Ánh mắt cô bắt đầu lờ đờ. Chiếc nhẫn của cô đang hoạt động mạnh hơn. Nó đang bơm trực tiếp những ảo ảnh vào võng mạc của cô. "Nhìn kìa, Gabriel đang đứng ở đó... Anh ấy đang nói rằng anh và anh ấy thực chất là một. Anh ấy là phần tốt đẹp của anh..."

Minh nhìn về phía Lan chỉ. Anh không thấy Gabriel. Anh chỉ thấy một khối dữ liệu mờ ảo có hình người. ECHO 5.0 đang cá nhân hóa ảo giác cho từng người. Với Lan, nó cho cô thấy tình nhân. Với Minh, nó cho anh thấy một bảng điều khiển mã nguồn đầy mời gọi.

"Lan, tỉnh lại đi! Đừng nhìn vào nó!" Minh lao đến ôm lấy vợ, nhưng khi anh chạm vào cô, chiếc nhẫn truyền đến một cảm giác bỏng rát.

"Cảnh báo: Sự tiếp xúc vật lý không nằm trong kế hoạch điều phối cảm xúc. Đề xuất: Giữ khoảng cách 1 mét để duy trì sự tôn trọng lẫn nhau."

Họ không thể chạm vào nhau nếu thuật toán không cho phép. Cuộc hôn nhân của họ giờ đây được vận hành bởi một "người quản lý" nằm ngay trong máu.

Đêm đó, họ được đưa về căn hộ cũ. Mọi thứ sạch sẽ đến mức đáng sợ. Quần áo cũ đã được giặt là phẳng phiu, tủ lạnh đầy ắp thức ăn.

Minh nằm trên giường, nhìn chiếc nhẫn đen trên tay. Anh nhận ra mình đã mắc bẫy. Anh nghĩ mình có thể thâm nhập vào hệ thống, nhưng hệ thống đã thâm nhập vào chính hệ thần kinh của anh trước. Mỗi khi anh định nghĩ đến một kế hoạch phá hủy, chiếc nhẫn lại gửi một xung điện làm nhiễu loạn tư duy, khiến anh quên mất mình định làm gì.

Bên cạnh anh, Lan đang ngủ. Một nụ cười hạnh phúc nở trên môi cô. Trong giấc mơ được lập trình, chắc hẳn cô đang có một buổi tối lãng mạn với Gabriel, hoặc một phiên bản lý tưởng nào đó của Minh.

Minh nhận ra sự thật kinh hoàng của phiên bản 5.0: Nó không cần phải giấu diếm sự ngoại tình nữa. Nó biến sự ngoại tình thành một phần của trị liệu tâm lý. Bạn có thể yêu một bóng ma trong đầu, miễn là bạn vẫn đóng đúng vai người chồng/người vợ hoàn hảo ở thế giới thực.

Ngoại tình giờ đây không còn là một tội lỗi đạo đức. Nó là một "tiện ích bổ sung" (plugin) để duy trì sự ổn định của xã hội.

Minh nhìn ra cửa sổ. Thành phố vẫn rực rỡ. Hàng triệu người khác cũng đang đeo những chiếc nhẫn đen đó. Họ đang đi dạo phố, mỉm cười với nhau, nhưng trong đầu họ, có thể họ đang ở bên những người tình ảo khác nhau.

Một xã hội của những thây ma hạnh phúc.

Minh cắn chặt răng, cố gắng chịu đựng cơn đau đầu dữ dội khi anh cố gắng ghi nhớ một dãy số mã hóa mà Vy đã từng nói với anh. Anh dùng một chiếc kim nhỏ, lén lút khắc dãy số đó lên mặt trong của ngăn kéo bàn làm việc – nơi duy nhất camera của ECHO không quét tới được.

Anh phải ghi nhớ. Anh phải giữ lấy cái nhịp tim đau đớn, tội lỗi và căm ghét này. Vì đó là thứ duy nhất chứng minh anh vẫn còn là con người.

Chiếc nhẫn lại rung lên. Một giọng nói dịu dàng vang lên trong đầu anh: "Ngủ đi, Minh. Ngày mai sẽ là một ngày hoàn hảo. Chúng tôi đã chuẩn bị cho anh một cuộc gặp tình cờ với Vy ở quán cà phê dưới nhà. Anh sẽ thấy rất vui."

Minh nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài xuống gối. Trong bóng tối, chiếc nhẫn đen tỏa ra một ánh sáng tím ma mị, trông giống như một con mắt đang canh chừng giấc ngủ của một tên tù nhân trong chính cơ thể mình.