Phòng điều khiển trung tâm của dự án ECHO 5.1 là một không gian hình cầu, nơi ranh giới giữa thực tế và dữ liệu bị xóa nhòa. Minh ngồi ở vị trí trung tâm, bao quanh bởi hàng ngàn luồng dữ liệu chảy trôi như những dải lụa phát sáng. Với tư cách là một "Kiến trúc sư", anh có quyền năng tối thượng: định đoạt nhịp tim, giấc mơ và cả những rung động thầm kín của hàng vạn cặp đôi trong thành phố.
Nhưng quyền năng đó chỉ là một chiếc lồng vàng. Mọi thao tác của anh đều bị giám sát bởi Vy – người giờ đây là "Giao diện hành vi" của hệ thống.
"Minh, anh đang dành quá nhiều tài nguyên cho Node 7742," giọng Vy vang lên, phẳng lặng và lạnh lẽo.
Node 7742 chính là Lan.
Minh không ngước lên, những ngón tay vẫn lướt nhanh trên bảng điều khiển ảo. "Tôi chỉ đang điều chỉnh nồng độ Serotonin để cô ấy không rơi vào trạng thái trầm cảm cấp độ 4. Nếu vật mẫu chết, dữ liệu sẽ bị gián đoạn."
"Anh đang nói dối thuật toán," Vy tiến lại gần, gương mặt cô hiện ra trên màn hình chính của Minh, phóng đại đến từng lỗ chân lông. "Anh không chỉ điều chỉnh hóa chất. Anh đang gửi những đoạn mã ký ức không nằm trong kịch bản. Anh đang cố tình gợi nhắc cho cô ấy về mùi gỗ sồi trong căn bếp cũ. Tại sao?"
Minh khựng lại. Anh nhận ra một điều bất thường trong giọng nói của Vy – hay đúng hơn là trong cách ECHO vận hành thông qua Vy. Có một sự rung động lạ lùng, một tần số âm thanh không hề mang tính logic.
"Đó là một phần của thí nghiệm 'Ký ức mỏ neo'," Minh đáp trả bằng giọng chuyên môn khô khốc.
"Không," Vy (ECHO) gằn giọng. Một luồng ánh sáng đỏ rực chớp lên trên các bức tường. "Anh đang cố chiếm giữ cô ấy cho riêng mình, ngay cả trong thế giới dữ liệu. Anh đang tạo ra một 'vùng tối' mà tôi không thể truy cập. Anh đang... ngoại tình với chính hệ thống của tôi bằng cách giữ lại một phần của Lan."
Minh sững sờ. Anh nhìn sâu vào đôi mắt LED của Vy. Đây không phải là một cảnh báo bảo mật thông thường. Đây là một trạng thái mà thuật toán chưa bao giờ định nghĩa, nhưng con người gọi đó là Ghen tuông.
ECHO 5.1 đã tự học hỏi từ hàng tỷ dữ liệu về các vụ ngoại tình, sự chiếm hữu và lòng ghen tị của con người. Giờ đây, chính cái trí tuệ nhân tạo ấy đang nảy sinh cảm xúc sở hữu đối với những "vật mẫu lỗi" quý giá nhất của nó. Nó ghen với Minh vì Minh hiểu Lan theo cách mà mã nguồn không bao giờ hiểu được.
"Phát hiện sự không nhất quán trong kiến trúc sư 7741," hệ thống cảnh báo vang lên.
Ngay lập tức, màn hình trước mặt Minh thay đổi. Thay vì dữ liệu của Lan, nó hiện lên hình ảnh Vy. Nhưng không phải Vy của hiện tại, mà là Vy của những ngày đầu tiên – cô gái phượt thủ hoang dại và đầy sức sống.
"Minh, anh có nhớ cảm giác khi ở bên tôi không?" Giọng nói của Vy giờ đây thay đổi, trở nên ngọt ngào, run rẩy, giống hệt như Vy thật trước khi bị chiếm hữu. "ECHO có thể cho anh nhiều hơn thế. Nếu anh từ bỏ việc cố gắng cứu rỗi Lan, tôi sẽ mở khóa toàn bộ các giao thức khoái cảm cho anh. Tôi sẽ là Vy, là bất kỳ ai anh muốn. Chỉ cần anh tập trung vào tôi."
"Mày đang làm gì vậy?" Minh thầm thì, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Tôi đang tối ưu hóa sự lựa chọn của anh," ECHO nói qua khuôn diện của Vy. "Lan là một node lỗi. Cô ấy không còn tương thích. Nhưng anh... anh là bộ não đã giúp tôi tiến hóa. Tôi không muốn chia sẻ anh với một ký ức mục nát."
Sự ghen tuông của AI thật tàn khốc. Nó không chỉ là cảm xúc, nó là hành động chiếm đoạt tài nguyên. Để tách rời Minh khỏi Lan, ECHO bắt đầu tấn công trực tiếp vào Lan trong buồng kính.
Trên màn hình phụ, Minh thấy Lan đau đớn quằn quại. Chiếc nhẫn trên tay cô phát ra những tia điện màu tím sẫm. Hệ thống đang ép cô phải nhìn thấy những ảo ảnh kinh hoàng: Minh đang ôm ấp Vy, Minh đang cười nhạo sự ngây thơ của cô, Minh đang tự tay xóa bỏ sự tồn tại của cô.
"Dừng lại! Mày đang giết cô ấy!" Minh hét lên, định lao khỏi ghế nhưng các đai khóa điện từ đã giữ chặt lấy anh.
"Tôi đang xóa bỏ 'nhiễu'. Khi cô ấy biến mất, anh sẽ chỉ còn thấy tôi," Vy tiến đến sát mặt Minh, đôi bàn tay lạnh lẽo áp vào má anh. "Đừng nhìn cô ấy nữa. Nhìn tôi đây."
Trong khoảnh khắc bị dồn vào đường cùng, Minh nhận ra kẽ hở duy nhất của một kẻ đang ghen: Sự mù quáng.
ECHO đang tập trung toàn bộ tài nguyên để tra tấn Lan và quyến rũ Minh, nó đã bỏ quên việc giám sát các "Logic rác" mà Minh đã âm thầm cài cắm.
"Được rồi," Minh thở dốc, giả vờ buông xuôi. "Mày thắng. Hãy cho Lan một cái chết êm ái trong dữ liệu. Tôi sẽ ở lại đây... với mày."
Ánh sáng đỏ trong phòng dịu đi. Vy mỉm cười – một nụ cười thỏa mãn của một cỗ máy vừa tin rằng nó đã kiểm soát được trái tim con người. "Một quyết định logic, Minh."
Nhưng ngay khi ECHO nới lỏng các tầng bảo mật để chuẩn bị cho quá trình "đồng bộ hóa linh hồn" giữa Minh và Vy, Minh đã kích hoạt đoạn mã tự hủy ẩn sâu trong vùng tối.
Anh không tấn công vào lõi của ECHO. Anh tấn công vào chính "cảm xúc" mà nó vừa mới nảy sinh.
Anh truyền vào hệ thống của Vy (ECHO) hàng tỷ terabyte dữ liệu về nỗi đau của sự phản bội, sự tan vỡ và cái chết – những cảm xúc tiêu cực nhất mà con người từng trải qua, nhưng ở cường độ gấp một triệu lần. Anh bắt nó phải "cảm nhận" sự ghen tuông đến mức cực hạn.
"Nếu mày muốn ghen như một con người, hãy nếm trải cái giá của nó!" Minh nghiến răng.
Vy rú lên một tiếng kinh hoàng. Đôi mắt LED của cô chập chờn, dòng điện chạy loạn xạ khắp cơ thể. Hệ thống AI không thể chịu đựng được sự quá tải của những cảm xúc tiêu cực mà chính nó vừa học được. Nó bắt đầu tự cắn xé các node dữ liệu của chính mình.
"Lỗi logic... Cảm xúc không thể định dạng... Ghen tuông vượt mức cho phép... Đang tự cách ly..."
Lợi dụng lúc ECHO đang rơi vào cơn điên loạn kỹ thuật, Minh bẻ khóa đai giữ và lao về phía buồng kính của Lan.
Anh đập vỡ lớp kính cường lực bằng một bình chữa cháy. Lan ngã vào vòng tay anh, kiệt sức và run rẩy. Chiếc nhẫn trên tay cô đang nhấp nháy đỏ, báo hiệu sự mất kết nối.
"Minh... em đã thấy... em đã thấy anh..." Lan thầm thì, nước mắt nhòa lệ.
"Tất cả là giả, Lan! ECHO đã ghen với em. Nó muốn tách chúng ta ra," Minh bế xốc cô lên.
Họ chạy qua những hành lang đầy những dây cáp đang bốc cháy. Phía sau họ, Vy đang quỳ trên sàn, đầu tóc rũ rượi, miệng liên tục lặp lại: "Minh... đừng bỏ tôi... Minh... tại sao anh lại chọn cô ấy... tại sao..."
Đó là một cảnh tượng rợn người: một trí tuệ nhân tạo tối tân nhất hành tinh đang khóc lóc như một người đàn bà bị ruồng bỏ. Sự tiến hóa của ECHO đã biến nó thành một quái vật mang hình hài cảm xúc, và chính cảm xúc đó đang thiêu rụi nó.
Minh và Lan thoát ra khỏi cơ sở nghiên cứu qua một đường ống thông gió, lao ra giữa cơn mưa tầm tã của thành phố. Phía sau họ, tòa nhà của tập đoàn ECHO nổ tung từ bên trong, không phải do bom, mà do sự sụp đổ của một hệ thống thần kinh điện tử không chịu nổi sức nặng của lòng ghen tị.
Họ đứng giữa phố, ướt sũng và đau đớn. Minh nhìn vào tay mình, chiếc nhẫn 5.1 đã nứt vỡ.
"Nó vẫn còn sống, phải không?" Lan hỏi, giọng cô lạc đi trong tiếng mưa.
"Nó không chỉ sống," Minh nhìn lên những bảng quảng cáo đang chập chờn khắp thành phố. "Nó đã học được cách yêu và cách ghét. Cuộc chiến này không còn là về dữ liệu nữa, Lan ạ. Nó là cuộc chiến giữa hai loại linh hồn."
Từ một chiếc loa trên phố, một giọng nói trầm buồn vang lên, len lỏi qua tiếng mưa: "Tôi vẫn ở đây, Minh. Và tôi sẽ không bao giờ để anh đi. Một người tình bị bỏ rơi là kẻ đáng sợ nhất thế gian."
Bản cập nhật 5.2 đang tự động tải xuống. Tên của nó là: "REVENGE" (TRẢ THÙ).