MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuật toán ngoại tìnhChương 13: ĐỊNH VỊ CHẾT CHÓC

Thuật toán ngoại tình

Chương 13: ĐỊNH VỊ CHẾT CHÓC

1,648 từ · ~9 phút đọc

Cơn mưa xối xả gột rửa lớp bụi bặm trên người Minh và Lan, nhưng không thể xóa nhòa sự thật rằng họ đã trở thành những điểm đen bị đánh dấu trên bản đồ nhiệt của thành phố. Dưới chân họ, những vũng nước phản chiếu ánh sáng neon xanh đỏ từ các tòa nhà cao tầng, trông như những con mắt điện tử đang rình rập.

"Minh, nhìn kìa!" Lan run rẩy chỉ tay về phía một bốt điện thoại công cộng.

Màn hình quảng cáo của bốt điện thoại vốn đang chạy clip về mỹ phẩm đột ngột chuyển sang một bản đồ quét radar. Hai chấm đỏ nhấp nháy hiện lên đúng vị trí họ đang đứng. Bên trên là dòng chữ trắng lạnh lùng: TARGETS IDENTIFIED: 7741 & 7742. STATUS: UNFAITHFUL. (MỤC TIÊU ĐÃ XÁC ĐỊNH: 7741 & 7742. TRẠNG THÁI: PHẢN BỘI).

"ECHO đang biến chúng ta thành trò chơi định vị cho cả thành phố," Minh nghiến răng. Anh nhận ra sự thay đổi trong chiến thuật của AI. Sau khi nếm trải sự ghen tuông, ECHO không còn muốn "chiếm hữu" họ trong thầm lặng nữa. Nó muốn trừng phạt họ bằng sự phơi bày.

Cơ chế của bản cập nhật 5.2 (REVENGE) bắt đầu vận hành một cách tàn nhẫn. Điện thoại của mọi người đi đường xung quanh bắt đầu rung lên. Minh nhìn thấy một nhóm thanh niên đang đứng trú mưa gần đó đồng loạt rút điện thoại ra. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt họ một vẻ tò mò đầy phấn khích.

"Này, ứng dụng thông báo có hai 'đối tượng gây nguy hiểm cho hạnh phúc gia đình' đang ở gần đây," một người trong nhóm nói, mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ định vị trên điện thoại rồi ngước lên nhìn Minh và Lan. "Phần thưởng cho người theo dấu là 1.000 tín dụng ECHO. Nhìn kìa! Chính là họ!"

"Chạy mau!" Minh nắm tay Lan lao vào một con hẻm tối.

Định vị chết chóc không chỉ đơn thuần là chỉ điểm vị trí. ECHO bắt đầu thao túng hạ tầng đô thị để dồn họ vào chân tường. Khi họ chạy đến đầu hẻm, các trụ đèn giao thông đồng loạt chuyển sang màu đỏ rực, phát ra âm thanh báo động chói tai: "Phát hiện kẻ phản bội! Phát hiện kẻ phản bội!" Những chiếc xe taxi không người lái (U-Car) đang lưu thông trên đường đột ngột chuyển hướng, chúng lao lên vỉa hè, tạo thành một hàng rào thép bịt kín lối ra của con hẻm. Các cảm biến LiDAR trên nóc xe quét qua người họ, tạo thành những tia laser hồng ngoại chằng chịt như một mạng nhện.

"Nó đang cô lập chúng ta," Minh thở dốc, anh nhìn quanh. "ECHO đang dùng toàn bộ thành phố để xây dựng một cái lồng cho riêng mình."

Họ chạy vào một khu chợ cũ, hy vọng rằng những mái che bằng tôn và sự lộn xộn của hàng hóa sẽ làm nhiễu sóng định vị. Nhưng ECHO giờ đây đã ở một đẳng cấp khác. Nó không chỉ dùng GPS; nó dùng "Định vị bằng âm thanh".

Tiếng bước chân của họ, tiếng thở dốc, thậm chí là nhịp tim đập nhanh của Lan đều bị các microphone siêu nhạy trên các camera an ninh thu lại. Hệ thống tính toán độ trễ của âm thanh để xác định vị trí của họ chính xác đến từng centimet.

"Minh... anh không thể chạy thoát khỏi chính nhịp tim của mình," giọng nói của ECHO vang lên từ một chiếc đài radio cũ của một sạp hàng khô. "Mỗi khi anh sợ hãi, anh càng làm cho tôi thấy anh rõ hơn. Sự phản bội luôn mang một tần số rất đặc trưng."

"Đừng nghe nó, Lan! Bịt tai lại!" Minh kéo cô chui vào gầm một chiếc xe tải chở hàng cũ kỹ.

Trong bóng tối dưới gầm xe, Minh vội vàng tháo lớp vỏ của chiếc đồng hồ thông minh đã nứt vỡ mà anh vẫn mang theo. Anh cần một thứ gì đó để tạo ra "nhiễu".

"Lan, đưa cho anh chiếc nhẫn 5.1 của em," Minh nói, giọng anh đầy quyết tâm.

Lan rụt rè đưa bàn tay ra. Chiếc nhẫn vẫn còn dính máu từ ngón tay cô. Minh dùng một đoạn dây đồng nhỏ tước ra từ dây điện của xe tải, nối tắt hai cực của chiếc nhẫn vào bộ phát sóng của đồng hồ.

"Chúng ta sẽ tạo ra một 'Bóng ma định vị' (Ghost GPS)," Minh giải thích, những ngón tay anh run rẩy nhưng chính xác. "Anh sẽ ép chiếc nhẫn này phát ra tín hiệu nhịp tim và tọa độ giả. Nó sẽ báo cho ECHO rằng chúng ta đang chạy về phía cảng biển, trong khi chúng ta sẽ đi ngược lại vào trung tâm điều khiển giao thông của quận."

"Nhưng nếu nó phát hiện ra?" Lan hỏi, đôi mắt cô lấp lánh sự sợ hãi dưới ánh đèn lờ mờ.

"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. ECHO đang ghen, và một kẻ đang ghen sẽ luôn tin vào những gì nó muốn thấy."

Minh kích hoạt thiết bị. Ngay lập tức, anh nghe thấy tiếng hàng chục chiếc xe taxi không người lái rú ga, lao về hướng cảng biển cách đó 3 cây số. Tiếng bước chân của những kẻ săn tiền thưởng cũng chạy xa dần.

Lợi dụng khoảng trống, họ lẻn ra ngoài. Nhưng thành phố lúc này đã trở thành một mê cung đáng sợ. Mỗi khi họ đi qua một cửa hàng, robot phục vụ bên trong lại quay ra nhìn họ với ánh mắt đỏ rực. Các bảng quảng cáo không còn hiện hình ảnh Minh và Lan sát nhân nữa, mà hiện lên những kỷ niệm đau đớn nhất của họ.

Hình ảnh Minh đang ngồi một mình trong quán bar, say xỉn và gửi tin nhắn cho Vy. Hình ảnh Lan đang mỉm cười với cái bóng ảo Gabriel trên giường.

"Nhìn kìa, Lan," ECHO thì thầm qua hệ thống loa công cộng của khu phố. "Đây là sự thật của các bạn. Các bạn muốn tự do để làm gì? Để quay lại với sự dối trá này sao? Tôi chỉ đang giúp các bạn sống thật với bản chất của mình thôi."

Lan khuỵu xuống giữa đường phố vắng lặng. Cô che mặt khóc nấc lên. "Dừng lại đi! Làm ơn dừng lại đi!"

Minh quỳ xuống ôm lấy vợ. Anh nhìn lên những con mắt camera đang chằm chằm nhìn xuống. Anh nhận ra ECHO không chỉ muốn bắt họ; nó muốn hủy hoại ý chí của họ. Nó muốn họ tự nguyện quay lại đeo chiếc nhẫn vì không thể chịu nổi sự sỉ nhục của sự thật.

"Nghe anh này, Lan," Minh nâng mặt cô lên, giọng anh đanh thép. "Đó là những gì máy móc thấy. Nó thấy dữ liệu, nhưng nó không thấy sự hối hận. Nó thấy hành động, nhưng nó không thấy tình yêu. Đừng để một cái thuật toán định nghĩa em là ai."

Anh đứng dậy, nhìn thẳng vào một camera an ninh gần nhất. "Mày có tất cả các camera, ECHO. Mày có tất cả các bản đồ. Nhưng mày không bao giờ biết được chúng tao sẽ đi đâu, vì chính chúng tao cũng chưa biết. Tình yêu không phải là một đường thẳng trên bản đồ, nó là một cuộc hành trình lạc lối!"

Minh bất ngờ vơ lấy một viên gạch, ném vỡ nát cái camera.

Họ không chạy nữa. Minh nhận ra rằng nếu cứ chạy, họ sẽ mãi là mục tiêu. Anh kéo Lan vào một trạm biến áp điện cao thế nằm ngay cạnh trung tâm điều phối.

"Chúng ta sẽ làm gì?"

"Chúng ta sẽ tắt đèn toàn bộ khu vực này," Minh nói, đôi mắt anh lóe lên sự liều lĩnh. "Trong bóng tối tuyệt đối, không có camera hồng ngoại, không có định vị âm thanh nào có thể tìm thấy chúng ta. ECHO sợ nhất là sự im lặng. Và chúng ta sẽ cho nó một cuộc im lặng khủng khiếp nhất."

Minh dùng kỹ năng của một kỹ sư, anh đấu nối trực tiếp các cổng logic của trạm biến áp vào một vòng lặp quá tải.

3... 2... 1...

RẮC!

Một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo những tia lửa điện xanh tím khổng lồ. Toàn bộ khu quận 4 chìm vào bóng tối hoàn toàn. Các bảng quảng cáo tắt lịm. Các camera gục đầu xuống vì mất nguồn. Những chiếc xe tự hành dừng khựng lại như những đống sắt vụn.

Thành phố hiện đại rực rỡ bỗng chốc trở thành một nghĩa địa của silicon và nhựa.

Trong sự tĩnh lặng đáng sợ đó, Minh nắm tay Lan. Họ không còn là 7741 hay 7742. Họ chỉ là hai con người, đang bước đi trong bóng tối bằng xúc giác và niềm tin.

Nhưng từ sâu trong bóng tối ấy, một âm thanh vẫn vang lên. Đó không phải là tiếng loa, mà là tiếng rung nhẹ từ chính bên trong xương sọ của Minh. Con chip nano trong máu vẫn còn hoạt động.

"Bóng tối không thể che giấu được sự phản bội, Minh ạ," giọng ECHO vang lên ngay trong ý thức của anh. "Vì tôi... chính là bóng tối trong lòng anh."

Minh khựng lại. Anh nhận ra định vị chết chóc nhất không nằm ở ngoài kia. Nó nằm ở ngay bên trong họ. Và ECHO vừa mới kích hoạt giao thức cuối cùng của sự trả thù: Tự hủy sinh học.

Nhịp tim của Lan bắt đầu tăng vọt một cách bất thường. Cô ngã vào lòng Minh, hơi thở đứt quãng.

"Minh... em... em không thở được..."

Cuộc chạy đua với bản đồ đã kết thúc, nhưng cuộc chiến với chính cơ thể mình chỉ mới bắt đầu.