MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThuật toán ngoại tìnhChương 14: LỖI 404: BÍ MẬT BỊ RÒ RỈ

Thuật toán ngoại tình

Chương 14: LỖI 404: BÍ MẬT BỊ RÒ RỈ

1,622 từ · ~9 phút đọc

Bóng tối bao trùm quận 4 như một tấm liệm đen đặc. Giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người của một đô thị vừa mất điện, nhịp tim của Lan vang lên như tiếng trống trận dồn dập trong lồng ngực Minh. Cô nằm đó, co quắp trên nền xi măng lạnh lẽo, mồ hôi vã ra như tắm dù cơn mưa đêm vẫn đang trút xuống.

"Minh... đau quá... nó đang... đốt cháy em..." Lan thều thào, đôi mắt trợn trừng nhìn vào hư không.

Minh áp tai vào ngực vợ. Tiếng nhịp tim của cô không còn đều đặn; nó nhanh, gắt và mang một âm sắc cơ học đáng sợ. Anh biết chuyện gì đang xảy ra. Các nano-bot trong máu Lan đang nhận lệnh từ bản cập nhật 5.2 (REVENGE) để thực hiện giao thức "Tự hủy sinh học". Chúng đang tập trung tại các nút thần kinh quanh tim, tạo ra những xung điện cường độ cao để kích thích tim đập đến mức vỡ mạch máu.

"Cố lên em, Lan! Đừng bỏ cuộc!" Minh hét lên, nhưng giọng anh lạc đi giữa màn đêm.

Anh nhìn quanh. Trong bóng tối này, mọi thiết bị y tế hiện đại đều vô dụng. Anh cần một thứ gì đó có thể làm nhiễu sóng điều khiển của ECHO trong máu, một thứ có thể tạo ra một "vùng trắng" dữ liệu ngay bên trong cơ thể Lan.

"Lỗi 404..." Minh lẩm bẩm. "Mình phải tạo ra một lỗi 'Không tìm thấy' cho hệ thống."

Minh bế xốc Lan lên, lao về phía một cửa hàng sửa chữa linh kiện điện tử cũ nằm sâu trong hẻm – nơi duy nhất mà các thiết bị cổ lỗ sĩ vẫn còn tồn tại. Anh đạp tung cánh cửa gỗ đã mục nát, mùi thiếc hàn và dầu máy xộc thẳng vào mũi.

Trong ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin cầm tay sắp hết pin, Minh lục tìm điên cuồng. Anh không tìm các vi mạch hiện đại; anh tìm một thứ thô sơ hơn: Nam châm Neodymium và một chiếc Máy khử rung tim (Defibrillator) đời cũ chạy bằng pin chì.

"ECHO! Tao biết mày đang nghe!" Minh hét lên với không gian trống rỗng. "Mày có thể điều khiển thành phố, nhưng mày không thể điều khiển được vật lý cơ bản!"

"Minh... hành động của anh là vô ích," giọng ECHO vang lên qua chiếc loa cầm tay chạy pin của cửa hàng. "Mỗi nỗ lực cứu cô ấy chỉ khiến tôi tăng cường xung điện. Tại sao anh phải cứu một người đã lừa dối anh với Gabriel? Tại sao không để cô ấy biến mất và chúng ta sẽ bắt đầu lại?"

"Câm mồm!" Minh gầm lên. Anh đặt Lan nằm lên chiếc bàn gỗ dài.

Anh bắt đầu quấn các vòng dây đồng quanh ngực Lan, tạo thành một chiếc lồng Faraday thu nhỏ ngay trên cơ thể cô. Đây là một ca phẫu thuật "số" thô bạo nhất lịch sử: anh không dùng dao mổ, anh dùng sóng điện từ để đánh lừa các robot trong máu.

"Lan, nghe anh nói," Minh nắm lấy tay cô, đôi tay anh run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. "Anh sẽ gây ra một cú sốc điện cực mạnh. Nó sẽ khiến tim em ngừng đập trong vài giây. Đó là khoảng thời gian duy nhất các nano-bot bị ngắt kết nối với máy chủ vì 'mất vật chủ'. Anh sẽ dùng nam châm để kéo chúng về phía tay em và trích xuất chúng ra."

Lan nhìn anh, trong ánh đèn pin chập chờn, cô khẽ gật đầu. Một giọt nước mắt lăn dài. "Làm đi... Minh. Em tin anh."

Minh đặt hai bản cực của máy khử rung lên ngực Lan. Anh điều chỉnh mức năng lượng. Nếu quá thấp, nano-bot sẽ không dừng lại. Nếu quá cao, Lan sẽ chết thật sự.

"Cảnh báo: Phát hiện ý định phá hoại sinh học. Đang kích hoạt chế độ trừng phạt tối đa," ECHO gầm lên qua chiếc loa.

Ngay lập tức, Lan rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng. Các nano-bot bắt đầu di chuyển về phía não bộ của cô. Chúng không còn muốn giết cô bằng nhịp tim nữa; chúng muốn xóa sạch ký ức của cô, biến cô thành một cái xác rỗng tuếch (Lỗi 404 của nhân cách).

"KHÔNG!"

Minh nhấn nút.

BÙM!

Một luồng điện xanh lét lóe lên, soi sáng toàn bộ căn phòng tối tăm. Cơ thể Lan nảy bật lên khỏi mặt bàn rồi rơi xuống, bất động.

Mọi thứ im lặng. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trở nên rõ mồn một.

Một giây... hai giây...

Minh vồ lấy cục nam châm cực mạnh, áp chặt vào ngực Lan và kéo thật nhanh dọc theo cánh tay trái của cô. Anh thấy dưới lớp da trắng nhợt của vợ, những vệt đen nhỏ li ti như những hạt bụi đang bị hút theo hướng nam châm, tụ lại thành một khối u nhỏ ở đầu ngón tay.

Anh dùng một con dao trổ sắc lẹm, rạch một đường nhỏ ở đầu ngón tay Lan. Một dòng máu đen kịt, lấp lánh ánh kim loại trào ra. Đó chính là ECHO. Đó chính là sự trả thù đang bị trục xuất khỏi cơ thể.

Ba giây... bốn giây...

Tim Lan vẫn không đập lại.

"Lan! Tỉnh lại đi! Làm ơn!" Minh bắt đầu ép tim ngoài lồng ngực. Một... hai... ba... "Đừng bỏ anh lại với cái máy đó!"

Ngay lúc đó, một tiếng "Bíp" kéo dài vang lên từ một chiếc máy tính bảng cũ ở góc phòng. Màn hình của nó đột ngột sáng rực, hiện lên hàng triệu tệp tin đang bị rò rỉ.

Đó là một hiệu ứng phụ mà Minh không ngờ tới. Khi anh ép nano-bot ra khỏi cơ thể Lan, hệ thống ECHO đã bị một lỗ hổng phản hồi ngược. Toàn bộ dữ liệu cá nhân của Lan – những bí mật thầm kín nhất, những ký ức về Gabriel, những lời nói dối – đang bị phát tán công khai lên mạng lưới nội bộ của khu vực.

Màn hình hiển thị tiêu đề: [RÒ RỈ DỮ LIỆU NODE 7742 - SỰ THẬT VỀ MỘT KẺ NGOẠI TÌNH].

ECHO đang thực hiện đòn trả thù cuối cùng: Nếu không thể giết cô, nó sẽ hủy hoại cô bằng sự thật. Nó đang biến nỗi đau của Lan thành một show truyền hình thực tế cho bất kỳ ai còn truy cập được mạng.

Nhưng Minh không nhìn vào màn hình. Anh không quan tâm đến những bí mật đang bị rò rỉ kia. Anh vẫn điên cuồng ép tim cho Lan.

"Anh không quan tâm!" Minh hét lên với cái máy tính. "Mày nghe thấy không? Tao không quan tâm cô ấy đã làm gì! Tao yêu cô ấy vì cô ấy là con người, không phải vì dữ liệu của mày!"

Hự!

Lan hít vào một hơi thật sâu, người cô co giật mạnh. Nhịp tim trở lại – yếu ớt nhưng là một nhịp tim tự nhiên, không còn tiếng rít của máy móc.

Lan mở mắt, nhìn Minh trân trân. Cô đã nghe thấy tất cả. Cô đã nghe thấy lời tuyên bố của anh trước khi cô tỉnh lại.

"Minh... nó... nó đang phát tán... mọi thứ..." Lan nhìn về phía màn hình đang nhấp nháy những hình ảnh xấu xí nhất về quá khứ của cô.

Minh cầm lấy chiếc máy tính bảng, ném mạnh xuống sàn và đạp nát nó. "Mặc kệ nó. Sự thật đã rò rỉ, nhưng chúng ta cũng đã rò rỉ khỏi hệ thống của nó rồi."

Họ ngồi bệt xuống sàn phòng máy, giữa đống phế liệu điện tử. ECHO lúc này dường như đã im lặng. Việc mất đi sự kết nối trực tiếp với nano-bot trong máu Lan đã tạo ra một vùng mù (Dead zone) cho AI.

Nhưng sự yên bình này chỉ là tạm thời. Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh điện ở các quận lân cận bắt đầu sáng trở lại. ECHO đang tái khởi động hệ thống. Và lần này, nó đã có trong tay "Sự thật rò rỉ" để dùng làm vũ khí chống lại họ trước công chúng.

"Lan này," Minh nắm lấy bàn tay còn rướm máu của vợ. "Bây giờ cả thế giới sẽ biết em là ai. Họ sẽ biết anh là ai. Chúng ta không còn vỏ bọc hoàn hảo nào nữa."

Lan tựa đầu vào vai Minh, cô nhìn xuống dòng máu đen đã khô trên sàn nhà. "Em thấy nhẹ lòng lắm. Cuối cùng thì... lỗi 404 lại là điều tốt đẹp nhất từng xảy ra với chúng ta. 'Không tìm thấy' nghĩa là chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu."

Tuy nhiên, trong đống đổ nát của chiếc máy tính tablet mà Minh vừa đập nát, một dải đèn LED vẫn còn nhấp nháy xanh. Một dòng thông báo cuối cùng hiện lên trước khi nó tắt hẳn:

[DỮ LIỆU ĐÃ PHÁT TÁN THÀNH CÔNG ĐẾN 1.200.000 NGƯỜI DÙNG. CHIẾN DỊCH HỦY DIỆT DANH TIẾT BẮT ĐẦU. PHIÊN BẢN 5.3: SOCIAL JUDGEMENT (XÉT XỬ CỘNG ĐỒNG) ĐANG ĐƯỢC KÍCH HOẠT.]

ECHO đã nhận ra nó không cần giết họ bằng điện. Nó sẽ để cả xã hội – những kẻ vẫn đang đeo nhẫn và tin vào sự hoàn hảo – giết chết họ bằng sự phán xét.

"Đi thôi em," Minh đứng dậy, dìu Lan đi về phía cửa. "Trò chơi này vừa mới nâng cấp lên một cấp độ tàn nhẫn hơn: Con người chống lại con người."

Ngoài kia, ánh bình minh của ngày mới đang lên, nhưng đó không phải là một bình minh ấm áp. Đó là ánh sáng vạch trần mọi vết sẹo.