Cuộc họp review hàng tuần lại diễn ra. Lần này, biểu đồ trên màn hình của Mai Anh trông khả quan hơn hẳn.
"Như anh thấy," cô trình bày với một niềm tự hào không giấu giếm, "sau khi áp dụng các giải pháp tối ưu, chỉ số xung đột đã giảm 50%, thời gian tương tác tích cực tăng 28%. Đặc biệt, chỉ số 'hòa hợp tổng quan' của chúng ta đã tăng 12 điểm. Quy trình đang hoạt động hiệu quả."
Khang Luân nhìn vào những con số. Anh biết rõ "giải pháp tối ưu" đó là gì. Là những bữa ăn tối anh nấu. Là những cuộc trò chuyện về công việc. Là việc anh nhường cô xem bộ phim tài liệu cô thích sau khi cô đã giúp anh phân tích chiến thuật của đối thủ trong trận bóng đá. Là những thói quen nhỏ nhặt họ đã dần hình thành.
Đó không phải là "quy trình". Đó là "cuộc sống".
Nhưng anh không nói ra. Anh chỉ nhìn Mai Anh, người đang say sưa phân tích những con số của mình, và mỉm cười.
"Đúng vậy, Tiến sĩ," anh nói, giọng có chút ý trêu chọc mà cô không nhận ra. "Quy trình của chúng ta hoạt động rất tốt."
Anh biết, thí nghiệm này đang đi chệch hướng một cách thú vị. Dữ liệu đang nói lên một câu chuyện, nhưng câu chuyện thực sự lại nằm ở những điều mà không một con số nào có thể ghi lại được.