Thuật toán "Prometheus" gặp phải một lỗi nghiêm trọng trong phiên bản thử nghiệm mới nhất. Kết quả mô phỏng trả về một con số thảm hại. Đó là thất bại chuyên môn đầu tiên của Mai Anh kể từ khi cô gia nhập PairPerfect.
Cả một ngày, cô nhốt mình trong phòng làm việc ở nhà, chạy hết mô hình này đến mô hình khác, nhưng vẫn không tìm ra lỗ hổng. Bức tường logic hoàn hảo mà cô xây dựng quanh mình bắt đầu rạn nứt. Lần đầu tiên, cô cảm thấy hoang mang và bất lực.
Khang Luân về nhà vào lúc 10 giờ tối. Anh không thấy Mai Anh ở phòng khách. Đèn phòng làm việc của cô vẫn sáng. Anh khẽ mở cửa, cảnh tượng bên trong khiến anh sững sờ. Mai Anh không làm việc. Cô đang ngồi bất động trên ghế, mắt nhìn trân trân vào màn hình đầy những dòng code đỏ báo lỗi. Gương mặt cô tái nhợt, đôi vai buông thõng. Trông cô vô cùng lạc lõng và mong manh.
Anh không nói gì. Anh lặng lẽ vào bếp, pha một tách trà hoa cúc nóng. Anh đặt ly trà lên bàn cô, bên cạnh bàn tay đang nắm chặt lại.
"Không ai có thể đúng mãi được," anh nói khẽ. "Kể cả một thuật toán."
Mai Anh giật mình, ngước lên nhìn anh. Đôi mắt cô, lần đầu tiên anh thấy, ánh lên sự hoang mang thay vì sự tự tin vốn có.
"Nhưng... nó phải đúng," cô thì thầm. "Mọi thứ đều dựa trên logic."
"Logic của máy tính thì có," anh ngồi xuống bên cạnh cô, "nhưng dự án của chúng ta đang cố gắng mô phỏng logic của con người. Mà con người thì luôn có những 'bug' ngẫu nhiên. Em biết rõ điều đó hơn ai hết, Tiến sĩ."
Anh không đưa ra giải pháp. Anh chỉ ngồi đó, im lặng cùng cô. Sự hiện diện của anh, một cách kỳ lạ, lại là liều thuốc an thần hiệu quả nhất. Đêm đó, lần đầu tiên Mai Anh có một người ở bên cạnh mình, không phải để giải quyết vấn đề, mà chỉ đơn giản là để chia sẻ sự im lặng sau một thất bại. Đó là một thói quen nguy hiểm vừa được hình thành.