Cú sốc từ thất bại công việc và một đêm thức trắng đã hạ gục Mai Anh. Sáng hôm sau, cô sốt cao.
Cô nằm trên giường, đầu óc quay cuồng nhưng vẫn cố mở laptop. "Tôi ổn," cô nói với Khang Luân khi anh bước vào với một chiếc khăn mát. "Tôi đã phân tích các triệu chứng và nhập dữ liệu. Đây chỉ là một cơn sốt virus thông thường, sẽ tự khỏi sau 72 giờ. Tôi vẫn có thể làm việc."
Khang Luân không nói một lời. Anh dứt khoát gập laptop của cô lại và đặt nó ra xa.
"Nhiệm vụ của đối tác là đảm bảo dự án không thất bại vì một thành viên kiệt sức," anh nói, giọng nghiêm túc nhưng ánh mắt lại không che giấu được sự lo lắng. "Nằm xuống. Đây là mệnh lệnh."
Mai Anh quá mệt để có thể phản đối.
Cả ngày hôm đó, Khang Luân hủy mọi cuộc hẹn. Anh nấu một nồi cháo gà thơm phức, thứ mà không một công thức nào trên mạng có thể dạy được. Anh ép cô uống thuốc đúng giờ. Anh ngồi bên cạnh, thay khăn mát trên trán cô.
Sự chăm sóc của anh vượt xa mọi điều khoản trong hợp đồng. Nó không mang tính nghĩa vụ, nó xuất phát từ sự quan tâm thật sự. Mai Anh, trong cơn mơ màng của cơn sốt, cảm thấy vô cùng an toàn. Cô quên mất anh là đối tác trong một dự án. Cô chỉ biết rằng, người đàn ông này đang ở đây vì cô.
Đến tối, khi cơn sốt đã hạ một chút, cô thiếp đi. Trong giấc ngủ, cô vô thức nắm lấy bàn tay anh. Khang Luân định rút tay ra, nhưng rồi lại thôi. Anh cứ ngồi như vậy, để mặc cho bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy tay mình, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối của cô. Anh biết mình đã vi phạm Điều khoản 3.4 một cách nghiêm trọng. Nhưng anh không hề hối hận.