Sau khi khỏi ốm, Mai Anh trở nên xa cách. Cô cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối của mình, và bối rối trước những cảm xúc kỳ lạ mà sự chăm sóc của Khang Luân đã khơi lên. Cô cố gắng quay trở lại với "quy trình logic", hạn chế mọi tương tác không cần thiết với anh.
Khang Luân nhận ra sự né tránh của cô. Anh im lặng quan sát vài ngày, rồi quyết định phải đối mặt.
Anh chặn cô lại ở phòng khách, tay cầm chiếc máy tính bảng. "Chúng ta cần có một buổi review đột xuất."
"Không có trong lịch trình," Mai Anh đáp, mắt không nhìn anh.
"Vậy thì hãy xem đây là một cảnh báo về rủi ro của dự án," anh nói, giọng kiên quyết. Anh mở một biểu đồ lên. "Đây là dữ liệu sinh trắc học của em trong 72 giờ qua. Nhìn này."
Anh chỉ vào biểu đồ. "Mỗi khi em cố gắng tránh mặt anh, hoặc khi chúng ta ở chung một phòng mà không nói chuyện, chỉ số cortisol - hormone gây stress - của em tăng vọt. Em đang cố gắng dùng logic để chối bỏ một sự thật, một sự thật mà chính dữ liệu của em đang gào thét."
Mai Anh sững sờ nhìn vào những con số. Chúng phơi bày tất cả.
"Em không thể tối ưu hóa cảm xúc, Mai Anh," anh nói, lần đầu tiên gọi thẳng tên cô trong một cuộc nói chuyện nghiêm túc. "Em chỉ có thể đối mặt với nó thôi. Việc em trốn tránh đang làm hại chính em, và cả dự án của chúng ta."
Cô đứng như trời trồng, không thể nói được lời nào. Chính "thứ vũ khí" mà cô tin tưởng nhất – dữ liệu – giờ đây lại đang quay ngược lại để vạch trần những cảm xúc sâu kín nhất mà cô đang cố gắng chôn giấu.