881 từ · ~5 phút đọc
Mưa máu trút xuống đỉnh Linh Thực Sơn, nhuộm đỏ những bậc thang đá vốn luôn vương vấn mùi hương thanh khiết của thảo mộc.
Diệp Linh Đan quỳ giữa đống đổ nát, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy bới tìm trong đống tro tàn của Ngự Thiện Điện. Chung quanh cô, những lò luyện linh thực quý giá đã bị đập nát, các loại nguyên liệu ngàn năm bị giẫm đạp không thương tiếc. Tiếng gào thét của các sư huynh đệ vẫn còn văng vẳng bên tai, hòa cùng tiếng cười đắc thắng của đám người mặc hắc y đang lùng sục khắp nơi để tìm kiếm bí kíp tối thượng của môn phái.
"Linh Đan! Đi mau!"
Một bàn tay to lớn, đầy vết chai sần nắm lấy vai cô, kéo mạnh dậy. Đó là Lăng Nhất Phong. Gương mặt góc cạnh của đại sư huynh giờ đây bê bết máu và bụi bặm, ánh mắt anh hằn lên những tia đỏ vì uất hận nhưng vẫn tràn đầy sự che chở dành cho cô gái nhỏ trước mặt.
Linh Đan ngước nhìn anh, nước mắt giàn dụa: "Sư huynh... sư phụ... mọi người đều đi hết rồi. Linh Thực Môn không còn nữa."
Nhất Phong không trả lời, anh nghiến răng, một tay vung thanh đao thái xám xịt nhưng nặng nề chắn trước người cô, tay kia dứt khoát đẩy cô về phía mật đạo sau núi. Anh biết, thứ đám người kia muốn không chỉ là bí kíp nấu ăn, mà là "linh căn" đặc biệt trong người Linh Đan – thứ duy nhất có thể khơi gợi được linh hồn của vạn vật qua từng món ăn.
Bỗng nhiên, một luồng hắc khí từ trên không trung giáng xuống, đánh sụp cả gian bếp chính. Từ trong màn khói đen đặc, một bóng hình gầy guộc như bộ xương khô bước ra. Cửu U – kẻ phản đồ năm xưa, giờ đây là ác mộng của cả giới Thực đạo.
"Giao bí lục ra, ta sẽ cho hai đứa một cái chết toàn thây," giọng lão rít lên như tiếng dao cạo trên mặt sành.
Nhất Phong không nói một lời, anh dồn hết vị lực vào đôi bàn tay. Thanh đao trong tay anh rung lên bần bật, tỏa ra một mùi hương nồng đậm của gừng và tỏi – một loại vị lực đầy sát khí, khiến không khí xung quanh trở nên cay nồng đến mức đám hắc y nhân đi theo Cửu U phải lùi lại vì cay mắt.
"Chạy!" Nhất Phong gầm lên, lao về phía lão già hắc ám.
Linh Đan biết mình không thể ở lại làm gánh nặng. Cô ôm chặt chiếc túi nhỏ trước ngực, bên trong chỉ còn lại một chiếc chảo đen tuyền cũ kỹ và một ít hạt giống linh thảo sư phụ đã đưa cho lúc lâm chung. Cô chạy bán sống bán chết qua những hành lang đổ nát, khói lửa mịt mù khiến phổi cô đau rát.
Đằng sau, tiếng kim khí va chạm chát chúa và tiếng nổ của vị lực vang lên liên hồi. Nhất Phong đang dùng chính mạng sống để cầm chân kẻ thù.
Khi Linh Đan chạy đến rìa vách đá sau núi, một bóng người cao lớn đã đợi sẵn ở đó, hơi thở dồn dập. Nhất Phong đã thoát ra được, nhưng trên vai anh là một vết thương sâu hoắm, máu chảy đầm đìa.
"Đi xuống vực," anh thốt ra từng chữ nặng nhọc. "Dưới đó có một dòng suối ngầm dẫn ra ngoài. Linh Đan, đừng ngoái đầu lại."
Họ nhảy xuống ngay khi những mũi tên tẩm hắc khí bay sượt qua đầu. Cả hai rơi tự do vào màn đêm thăm thẳm của vực sâu, nơi chỉ có tiếng gió rít và mùi máu tanh nồng đậm.
Khi Linh Đan tỉnh dậy, mặt trời đã bắt đầu ló rạng qua kẽ lá của khu rừng dưới chân núi. Toàn thân cô đau nhức như bị nghiền nát, nhưng cảm giác đầu tiên cô nhận thấy không phải là nỗi đau thể xác, mà là một sự trống rỗng đến tận cùng. Linh Thực Sơn huy hoàng, những bữa cơm nóng hổi đầy tiếng cười, những buổi sớm cùng sư phụ hái sương mai... tất cả đã hóa thành tro bụi.
Bên cạnh cô, Nhất Phong nằm bất tỉnh, gương mặt tái nhợt vì mất máu quá nhiều. Dù vậy, tay anh vẫn nắm chặt lấy chuôi đao, tư thế sẵn sàng bảo vệ cô ngay cả trong giấc ngủ mê man.
Linh Đan gượng dậy, đôi mắt sưng mọng vì khóc giờ đây lộ rõ vẻ kiên định. Cô nhìn chiếc chảo đen nằm lăn lóc bên cạnh – thứ duy nhất còn sót lại của môn phái.
"Sư phụ, Linh Đan thề... dù chỉ còn một mình con, khói bếp của Linh Thực Môn cũng sẽ không bao giờ tắt."
Cô lê bước chân mệt mỏi đi tìm một ít củi khô và thảo dược gần đó. Giữa đống đổ nát của cuộc đời, nàng thiếu nữ bắt đầu nhóm lên ngọn lửa đầu tiên. Khói bếp mỏng manh bay lên trong nắng sớm, nhỏ bé nhưng ngoan cường, đánh dấu khởi đầu của một hành trình gian nan tìm lại vinh quang đã mất.