881 từ · ~5 phút đọc
Nắng sớm xuyên qua tán lá rậm rạp của khu rừng dưới chân núi, rọi lên gương mặt tái nhợt của Lăng Nhất Phong. Diệp Linh Đan vừa thu nhặt xong một nắm thảo dược cầm máu ven suối, đôi bàn tay nhỏ bé của cô run rẩy đắp lên vết thương sâu hoắm trên vai đại sư huynh. Mùi máu tanh nồng quyện với mùi cỏ dại ngai ngái làm cô thắt lòng. Nhất Phong khẽ rên rỉ, đôi mày kiếm nhíu chặt lại nhưng vẫn chưa tỉnh.
Sau khi ổn định vết thương cho anh, Linh Đan thẫn thờ ngồi bệt xuống cạnh đống hành lý ít ỏi mà họ kịp mang theo. Đó chỉ là một chiếc túi vải thô, bên trong đựng chiếc chảo đen cũ kỹ và một chiếc hũ gạo bằng gốm đã sứt mẻ - di vật cuối cùng từ gian bếp của sư phụ.
Đói. Cái đói cồn cào bắt đầu hành hạ cơ thể nhỏ bé sau một đêm chạy trốn sinh tử. Linh Đan với tay lấy chiếc hũ gạo, hy vọng bên trong còn sót lại chút gì đó để nấu một bát cháo loãng cho sư huynh. Thế nhưng, hũ gạo rỗng tuếch. Ánh mắt cô tối sầm lại, nước mắt chực trào ra. Ngay cả một bữa cơm đơn giản nhất lúc này cũng trở nên xa xỉ.
Trong cơn tuyệt vọng, cô vô tình lật ngược chiếc hũ lại. Một tiếng "cạch" nhẹ vang lên. Linh Đan ngẩn người. Dưới đáy hũ, chỗ phần gốm dày nhất, dường như có một ngăn cách bí mật. Cô dùng cán dao nhỏ gõ nhẹ, lớp gốm mỏng bong ra, để lộ một mẩu giấy da dê vàng ố, cuộn tròn một cách cẩn thận.
Linh Đan run rẩy mở mẩu giấy. Những dòng chữ quen thuộc của sư phụ hiện ra, nét bút cứng cáp nhưng thanh thoát, mang theo hơi ấm của người:
"Linh Đan, Nhất Phong... Nếu các con đọc được những dòng này, nghĩa là Linh Thực Môn đã gặp đại nạn. Đừng bi lụy, khói bếp còn thì đạo còn. Kẻ thù có thể phá hủy đình đài, nhưng không thể cướp đi Vị Lực trong tim các con."
Mắt Linh Đan nhòa đi, cô đọc tiếp phần dưới, nơi có một sơ đồ kỳ quái vẽ năm điểm sáng rải rác khắp lục địa.
"Truyền thuyết về Thần Bát là có thật. Đó không phải là một chiếc bát bằng vàng ngọc, mà là thánh vật kết tinh từ ngũ vị của thế gian. Mảnh ghép đầu tiên nằm ở phương Bắc xa xôi, nơi lạnh lẽo nhất nhưng lại chứa đựng vị chua thanh khiết nhất của đất trời. Chỉ khi tìm đủ năm mảnh ghép, các con mới có thể thấu hiểu chân lý của Thực Đạo và khôi phục lại tông môn. Hãy nhớ, nấu ăn không phải để phục vụ cái bụng, mà để sưởi ấm linh hồn."
Linh Đan nắm chặt mẩu giấy vào lồng ngực. Một luồng khí ấm áp kỳ lạ từ mẩu giấy lan tỏa, xoa dịu nỗi sợ hãi trong cô. Đây không chỉ là một chỉ dẫn, mà là tia hy vọng cuối cùng để họ bám víu vào giữa thế giới tu chân tàn khốc này.
"Thần... Bát..." Một giọng nói khàn đặc vang lên.
Linh Đan giật mình quay lại. Nhất Phong đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt anh lờ đờ nhìn mẩu giấy trên tay cô. Anh cố sức ngồi dậy, hơi thở vẫn còn đứt quãng.
"Sư huynh! Huynh tỉnh rồi!" Linh Đan vội vàng đỡ lấy anh.
Nhất Phong nhìn sơ đồ trên da dê, đôi môi khô khốc khẽ nhếch lên một nụ cười khổ: "Lão già đó... đến lúc chết vẫn còn muốn chúng ta phải vất vả. Phương Bắc... Vực Thẳm Băng Giá sao? Đó là nơi đi dễ khó về."
"Nhưng chúng ta phải đi," Linh Đan kiên định nói, đôi mắt sáng rực lên dưới ánh nắng sớm. "Sư phụ đã gửi gắm tất cả vào đây. Muốn đánh bại Cửu U, muốn đòi lại công bằng cho mọi người, chúng ta không còn con đường nào khác."
Nhất Phong nhìn cô em gái nhỏ bấy lâu nay chỉ biết quanh quẩn trong bếp, nay lại có ánh mắt sắt đá đến vậy. Anh khẽ thở dài, bàn tay to lớn đặt lên đầu cô, xoa nhẹ: "Được, tiểu sư muội nói đi đâu, ta sẽ đi đó. Nhưng trước hết..."
Anh chỉ tay vào chiếc hũ gạo rỗng: "Chúng ta cần phải lấp đầy cái bụng đã. Không có Vị Lực, chúng ta chẳng đi quá được cánh rừng này đâu."
Linh Đan mỉm cười, nụ cười đầu tiên kể từ khi thảm kịch xảy ra. Cô cầm lấy chiếc Bách Biến Chảo, lúc này chỉ là một chiếc chảo đen nhỏ bé. Cô cảm nhận được sự kết nối tâm linh giữa mình và vật phẩm này. Dù hũ gạo đã cạn, nhưng trong rừng xanh này, vạn vật đều là nguyên liệu nếu ta biết cách tìm kiếm.
Hành trình vạn dặm bắt đầu từ một mẩu giấy da dê cũ kỹ. Linh Thực Môn có thể đã tàn, nhưng hạt giống của sự phục hưng đã bắt đầu nảy mầm trong tim hai người trẻ tuổi.