MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần BáChương 3: BỮA CƠM TRẮNG CUỐI CÙNG

Thực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần Bá

Chương 3: BỮA CƠM TRẮNG CUỐI CÙNG

953 từ · ~5 phút đọc

Dòng suối dưới chân núi Linh Thực chảy róc rách, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy những viên sỏi cuội lấp lánh dưới đáy. Diệp Linh Đan quỳ bên bờ suối, tỉ mỉ rửa sạch đống thảo dược và mấy củ khoai dại vừa tìm được. Phía sau cô, Nhất Phong đã dựa lưng vào gốc tùng già, sắc mặt dù còn xanh xao nhưng ánh mắt đã lấy lại được vài phần thần thái sắc lạnh vốn có.

"Sư huynh, huynh khoan hãy cử động mạnh." Linh Đan nhỏ giọng nhắc nhở khi thấy anh cố mài lại lưỡi Thanh Long Đao vào một tảng đá phẳng.

Nhất Phong dừng tay, nhìn thanh đao thái khổng lồ trên tay mình rồi thở dài: "Thứ này để chém kẻ thù thì được, chứ bảo ta săn thú lúc này, e là hơi quá sức. Linh Đan, hũ gạo... thực sự cạn rồi sao?"

Linh Đan khựng lại, đôi vai nhỏ hơi run lên. Cô chậm rãi mở chiếc túi vải, lấy ra hũ gốm sứt mẻ. Ở dưới đáy hũ, vẫn còn sót lại một nắm gạo nhỏ. Nhưng đó không phải là gạo thông thường. Những hạt gạo này tròn mẩy, trắng trong như ngọc trai, tỏa ra một làn linh khí dịu nhẹ khiến người ta cảm thấy tâm hồn thanh tịnh.

Đây là "Tuyết Ngọc Linh Mễ" – loại gạo quý nhất của môn phái, mỗi năm chỉ thu hoạch được đúng một thúng, vốn chỉ dành cho sư phụ đại nhân dùng để bồi bổ lúc bế quan. Đêm qua trong lúc loạn lạc, không biết duyên cớ gì mà nắm gạo cuối cùng này lại nằm trong hũ của cô.

"Chỉ còn một nắm này thôi." Linh Đan thầm thì, lòng thắt lại. "Đây là bữa cơm trắng cuối cùng của Linh Thực Môn chúng ta."

Nhất Phong im lặng. Anh biết giá trị của nắm gạo đó. Nó không chỉ là thức ăn, nó là tinh túy của đất trời, là hy vọng hồi phục vị lực cho cả hai. Anh nhìn bàn tay đang run rẩy của muội muội, rồi dứt khoát đứng dậy, bước đến bên cạnh cô.

"Nấu đi, Linh Đan." Anh đặt bàn tay thô ráp lên vai cô, giọng trầm thấp nhưng vững chãi. "Dùng tâm hỏa của nàng, dùng ký ức của Linh Thực Môn mà nấu bát cơm này. Chúng ta cần sức mạnh để rời khỏi đây."

Linh Đan gật đầu, lau nước mắt. Cô đặt chiếc Bách Biến Chảo lên ba tảng đá kê làm bếp. Nhất Phong ngồi xuống đối diện, đôi bàn tay đầy vết chai sần bắt đầu thi triển hỏa hầu. Anh không dùng củi thường, mà dùng "Vị lực" của mình để nhóm lên ngọn lửa tâm linh. Ngọn lửa có màu xanh nhạt, không khói, tỏa ra hơi ấm dịu dàng bao bọc lấy chiếc chảo.

Linh Đan đổ nắm gạo vào chảo, đổ nước suối tinh khiết vào. Cô nhắm mắt lại, vận hành "Tâm Nhãn Thực". Trong bóng tối của ý thức, cô thấy từng hạt Tuyết Ngọc Linh Mễ đang rung động, những dòng chảy linh lực trắng xóa bắt đầu xoay tròn, hòa quyện vào nước.

Mùi hương bắt đầu lan tỏa.

Đó không phải là mùi cơm chín bình thường. Nó là mùi của nắng sớm trên đỉnh núi, mùi của những buổi chiều thanh bình khi sư phụ đứng trên bục giảng về thực đạo, là mùi của sự đoàn viên mà họ đã đánh mất. Hương thơm ngọt thanh, dịu dàng, len lỏi vào từng lỗ chân lông, xoa dịu vết thương đang rỉ máu trên vai Nhất Phong.

Khi nắp chảo được mở ra, một làn hơi trắng bay vút lên cao như hình ảnh một đóa sen nở rộ. Bát cơm trắng tinh khôi, hạt nào hạt nấy căng mọng, lấp lánh như ngọc.

Linh Đan múc cơm ra bát duy nhất họ còn lại, đưa cho Nhất Phong.

"Huynh ăn đi, huynh cần hồi phục."

Nhất Phong nhìn bát cơm, rồi nhìn cô. Anh không cầm lấy, mà lấy thìa gỗ, xúc một miếng cơm nhỏ đưa lên miệng Linh Đan: "Cùng ăn. Từ nay về sau, chỉ cần ta còn một miếng cơm, tuyệt đối không để nàng chịu đói nửa phân."

Vị ngọt của hạt gạo tan trên đầu lưỡi, lan tỏa xuống cuống họng, thấm vào lục phủ ngũ tạng. Một luồng sức mạnh ấm áp bắt đầu chảy dọc theo kinh mạch của cả hai. Vị lực trong người Linh Đan vốn đang cạn kiệt bỗng chốc bùng lên, chiếc Bách Biến Chảo dưới đất bỗng rung nhẹ như hưởng ứng.

Bữa cơm trắng ấy giản đơn đến cùng cực, không thịt cá, không gia vị, nhưng nó là món ăn ngon nhất mà họ từng được nếm trong đời. Bởi vì trong bát cơm ấy, có lời thề của kẻ thủ hộ và ý chí của người kế thừa.

Ăn xong hạt gạo cuối cùng, Nhất Phong đứng bật dậy, thanh Thanh Long Đao trong tay anh bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, chém đứt không khí tạo ra một tiếng rít sắc lẹm. Sức mạnh đã trở lại, dù chưa hoàn toàn nhưng đủ để họ bắt đầu cuộc hành trình sinh tử.

"Linh Đan, đi thôi." Anh quay lưng về phía núi Linh Thực đã bị thiêu rụi, hướng mắt về phía phương Bắc mịt mù. "Chúng ta sẽ tìm thấy Thần Bát. Chúng ta sẽ trở về."

Linh Đan thu dọn chảo, cài chiếc trâm nhỏ vào tóc, bước theo bóng lưng cao lớn của sư huynh. Khói bếp dưới chân núi hoàn toàn tắt hẳn, nhưng ngọn lửa thực đạo đã chính thức được thắp lên trong tim họ.