MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần BáChương 4: XUỐNG NÚI

Thực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần Bá

Chương 4: XUỐNG NÚI

749 từ · ~4 phút đọc

Con đường mòn dẫn xuống chân núi Linh Thực bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc và mùi ẩm mục của lá rừng. Bước chân của Diệp Linh Đan khựng lại khi một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ phía lùm cây rậm rạp. Trước mắt họ, một con Độc Nhãn Linh Lang – loài linh thú cấp thấp nhưng cực kỳ hung hãn – đang nhe nanh, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào chiếc túi nhỏ chứa đầy thảo dược trên vai cô.

Nhất Phong ngay lập tức bước lên phía trước. Thanh Thanh Long Đao vốn đang đeo sau lưng được anh rút ra bằng một động tác dứt khoát. Dù vết thương trên vai vẫn còn âm ỉ đau, nhưng vị lực vừa hồi phục từ bát cơm trắng đêm qua đang cuộn trào trong huyết quản anh, mang theo một sức nóng hầm hập.

"Sư huynh, đừng giết nó!" Linh Đan bỗng nắm lấy vạt áo anh, giọng nói khẽ khàng nhưng kiên định.

Nhất Phong nhíu mày: "Linh Đan, nó là linh thú phát điên. Nếu không hạ nó, chúng ta không qua được."

Linh Đan không trả lời. Cô hít sâu một hơi, vận hành vị lực của một Tạp Dịch Cấp. Cô nhận thấy luồng khí đen u tối đang bao phủ lấy cơ thể con sói – đó là dấu hiệu của sự đói khát và bị trúng độc chướng khí. Cô chậm rãi đặt chiếc Bách Biến Chảo xuống đất.

"Nấu ăn... đôi khi cũng là một cách chiến đấu."

Linh Đan lấy ra một ít khoai dại đã rửa sạch và một nắm lá Linh Chi thảo vừa hái được. Cô đặt chúng vào chảo, không cần lửa củi, cô đặt đôi bàn tay nhỏ nhắn lên thành chảo. Một làn hơi ấm thanh khiết tỏa ra – đó chính là vị lực nguyên bản của cô. Mùi hương của đất mộc, của nắng sớm và vị thanh ngọt của thảo dược bắt đầu lan tỏa, len lỏi qua từng kẽ lá, bay thẳng về phía con linh thú đang gầm gừ.

Con Độc Nhãn Linh Lang khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của nó bỗng chớp liên tục, hơi thở dồn dập dần trở nên bình ổn. Mùi hương từ chiếc chảo của Linh Đan không chỉ là mùi thức ăn, nó chứa đựng sự xoa dịu, khiến bản năng hung dữ của loài thú bị khuất phục trước cái bụng đói đang được an ủi.

Khi miếng khoai chín tới tỏa ra làn khói trắng, Linh Đan dùng thìa gỗ hất nhẹ miếng khoai về phía con sói. Nó thận trọng tiến lại gần, ngửi nhẹ rồi nuốt chửng. Ngay lập tức, lớp hắc khí trên người nó tan biến, đôi mắt trở lại màu xanh xám hiền lành. Nó nhìn Linh Đan một cái rồi lẳng lặng quay đầu biến mất vào bụi rậm.

Nhất Phong thu đao, nhìn muội muội với ánh mắt đầy ngạc nhiên: "Vị lực của nàng... đã đạt tới cảnh giới cảm hóa tâm linh từ khi nào vậy?"

Linh Đan mỉm cười yếu ớt, trán rịn mồ hôi: "Sư phụ từng nói, vạn vật đều có vị, và mỗi vị đều có thể dùng để chữa lành. Chỉ là muội lần đầu thử nghiệm."

Họ tiếp tục xuống núi. Càng đi xa khỏi Linh Thực Sơn, dấu vết của sự sống bắt đầu hiện rõ hơn. Ra khỏi bìa rừng, một trấn nhỏ hiện ra phía chân chân trời. Nhưng thay vì sự náo nhiệt thường thấy, thị trấn này bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt, tĩnh lặng đến phát sợ.

Đứng trước cổng trấn, Nhất Phong nắm chặt chuôi đao, khứu giác nhạy bén của cấp bậc Vị Giác cho anh thấy một mùi vị lạ lùng. Không phải mùi máu, cũng không phải mùi thức ăn, mà là một vị chát đắng và mục rỗng đang bao trùm khắp không gian.

"Cẩn thận, Linh Đan. Thế giới bên ngoài này... không có mùi vị ngọt ngào như trong bếp của chúng ta đâu."

Nhất Phong đi trước mở đường, Linh Đan ôm chặt chiếc Bách Biến Chảo theo sau. Hai bóng người nhỏ bé bước vào thị trấn sương mù, chính thức đối mặt với giông bão nhân gian. Đây là lần đầu tiên họ thực sự hiểu rằng, để khôi phục tông môn, họ không chỉ cần nấu giỏi, mà còn phải đủ mạnh để bảo vệ ngọn lửa trong tay mình.