MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần BáChương 5: TRẤN NHỎ SƯƠNG MÙ

Thực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần Bá

Chương 5: TRẤN NHỎ SƯƠNG MÙ

900 từ · ~5 phút đọc

Bước chân vào trấn Thanh Sương, cảm giác đầu tiên xâm chiếm lấy Diệp Linh Đan là cái lạnh lẽo không phải từ thời tiết, mà là từ sự tĩnh lặng đến rợn người. Sương mù xám xịt bao phủ những dãy nhà san sát, che khuất cả ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà. Nhất Phong đi phía trước, bàn tay luôn đặt hờ trên chuôi đao Thanh Long, khứu giác nhạy bén của cấp bậc Vị Giác khiến lông mày anh nhíu chặt lại.

"Linh Đan, nàng có ngửi thấy không?" Anh nói khẽ, giọng trầm thấp đầy cảnh giác.

Linh Đan hít một hơi thật sâu. Không có mùi khói bếp, không có mùi thức ăn tỏa ra từ các hàng quán, lại càng không có mùi sự sống. Thay vào đó là một vị chát đắng len lỏi trong không khí, như vị của một nồi thuốc sắc quá tay bị bỏ quên trên bếp lửa tàn.

Càng tiến sâu vào trung tâm trấn, họ càng thấy rõ sự kỳ quái. Người dân ở đây vẫn đi lại, nhưng họ như những bóng ma không hồn. Ánh mắt họ đờ đẫn, làn da xám xịt, và kỳ lạ nhất là ai nấy đều mang một chiếc khẩu trang dày đặc bằng vải đen.

Họ dừng lại trước một sạp hàng cũ kỹ nằm nép mình trong góc tối của con đường chính. Một lão già ngồi bó gối bên cạnh đống tro tàn của một chiếc lò gốm, đôi mắt lão mờ đục như được phủ bởi một lớp sương mờ. Trên người lão tỏa ra một mùi hương rất nhẹ, nhưng Linh Đan lập tức nhận ra: đó là mùi của linh dược đã bị cháy khét.

"Lão bá, cho hỏi vì sao thị trấn này lại trở nên như vậy?" Linh Đan tiến lại gần, nhẹ giọng hỏi.

Lão già không ngước đầu lên, chỉ khàn khàn đáp: "Hương vị đã chết rồi. Ở đây chỉ còn vị đắng của sự tuyệt vọng thôi. Đừng hỏi, cũng đừng ở lại, kẻo các ngươi cũng sẽ mất đi vị giác của mình."

Nhất Phong lạnh lùng bước lên: "Chúng ta tìm người biết về cổ tích của phương Bắc. Nghe nói ở đây từng có một đầu bếp cung đình ẩn cư."

Lão già bỗng run rẩy, đôi bàn tay gầy guộc sờ soạng chiếc gậy bên cạnh: "Đầu bếp cung đình? Các ngươi tìm kẻ mù lòa đó làm gì? Lão ta đã sớm chôn vùi vị giác của mình dưới lớp sương mù này rồi."

Linh Đan quỳ xuống, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của lão. Cô nhận thấy trên ngón tay lão có vết chai sần rất đặc trưng của người cầm muôi lâu năm. Cô chậm rãi lấy từ trong túi vải ra một mảnh quế khô nhỏ, nhẹ nhàng dùng vị lực của mình kích hoạt hương thơm thanh khiết của nó.

"Hương vị không bao giờ chết, trừ khi tâm của người đầu bếp không còn lửa," Linh Đan thầm thì.

Mùi quế thơm nồng nhưng dịu ngọt bắt đầu lan tỏa, xua tan một góc sương mù xám xịt xung quanh sạp hàng. Lão già khựng lại, đôi mũi lão khẽ phập phồng, rồi một giọt nước mắt đục ngầu lăn xuống gò má nhăn nheo.

"Linh Thực Môn... Khí tức này... là Linh Thực Môn sao?" Lão run giọng hỏi, đôi bàn tay sờ soạng lấy vạt áo của Linh Đan.

Nhất Phong và Linh Đan nhìn nhau, bàng hoàng. Không ngờ ở nơi hẻo lánh này lại gặp được người nhận ra nguồn gốc của mình. Lão già thở dài, rồi chậm rãi đứng dậy, ra hiệu cho họ đi theo vào gian nhà nhỏ phía sau sạp hàng.

"Ta từng là người hầu bếp trong cung, bị phế truất vì không chịu nấu món canh 'Vô Tình' cho hôn quân. Trấn Thanh Sương này bị một lời nguyền của hắc thực đạo, khiến ai nấy đều mất đi cảm giác về vị giác, tâm hồn cứ thế mục rỗng." Lão vừa nói vừa thắp lên một ngọn đèn dầu leo lét.

"Các ngươi muốn tìm mảnh ghép của Thần Bát? Mảnh Chân Đế nằm ở Vực Thẳm Băng Giá, nhưng muốn bước chân vào đó, các ngươi phải có 'Cốt Cách' để chịu đựng cái lạnh thấu xương. Ở đây không có lửa, nhưng ta có thể chỉ cho các ngươi cách tìm thấy mầm mống của Tuyết Liên Chua."

Lão già chỉ tay về phía bản đồ rách nát của Linh Đan: "Nhưng hãy nhớ, muốn lấy được mảnh ghép đầu tiên, các ngươi phải nấu một món canh khiến Băng Tộc đang chìm trong thù hận phải rơi lệ. Vị chua không phải để làm hỏng món ăn, mà là để đánh thức những cảm xúc đã bị đóng băng."

Linh Đan nắm chặt tay, cảm nhận được sức nặng của sứ mệnh. Trấn nhỏ sương mù này chỉ là điểm dừng chân đầu tiên, nhưng nó đã cho nàng thấy rằng Thực đạo không chỉ là để thỏa mãn thực khách, mà là để cứu rỗi những tâm hồn đang chết mòn vì thiếu đi hương vị của cuộc sống.

Bóng tối bao phủ trấn Thanh Sương, nhưng trong gian nhà nhỏ, một kế hoạch cho chuyến hành trình vượt tuyết lạnh đã bắt đầu hình thành dưới ánh đèn dầu leo lét.