881 từ · ~5 phút đọc
Lão già mù dẫn Linh Đan và Nhất Phong ra gian bếp ám muội phía sau. Nơi đây, gió lùa qua từng kẽ liếp, hơi sương lạnh lẽo của trấn Thanh Sương dường như muốn dập tắt mọi ý chí sinh tồn. Lão chỉ tay vào một thúng gạo khô khốc, xám xịt và vài củ hành héo úa nằm lăn lóc trên kệ gỗ mục.
"Muốn rời khỏi đây để tiến về phương Bắc, các ngươi cần lộ phí. Nhưng ở trấn này, vàng bạc không có giá trị bằng một hơi ấm chân thực. Các ngươi phải nấu một món ăn có chứa 'Nhân khí' – thứ hương vị có thể đánh thức cảm xúc của những cái xác không hồn ngoài kia. Nếu không, sương mù sẽ nuốt chửng cả hai trước khi mặt trời lặn."
Linh Đan nhìn đống nguyên liệu nghèo nàn, lòng trĩu nặng. Đây không phải là linh dược nghìn năm, càng không phải là Tuyết Ngọc Linh Mễ quý giá. Đây chỉ là những thứ bỏ đi của nhân gian. Nàng hít sâu một hơi, bàn tay khẽ vuốt ve thành chiếc Bách Biến Chảo.
"Sư huynh, giúp muội nhóm lửa."
Nhất Phong không nói lời nào, anh ngồi xuống cạnh bếp lò, đôi bàn tay vận chuyển Vị lực. Khác với ngọn lửa xanh dịu dàng của đêm trước, lần này ngọn lửa từ tay anh mang sắc đỏ rực của sự kiên cường. Anh hiểu, Linh Đan đang đối mặt với thử thách khó khăn nhất của một người đầu bếp: Nấu ra sự sống từ những thứ tầm thường nhất.
Linh Đan bắt đầu sơ chế. Đôi bàn tay nàng thoăn thoắt thái hành, tiếng dao chạm vào thớt gỗ tạo nên một nhịp điệu đều đặn, phá tan bầu không khí u uất. Nàng vận hành "Tâm Nhãn Thực", nhưng lần này không phải để nhìn linh lực, mà để cảm nhận nỗi đau của những hạt gạo khô cằn kia. Chúng đã bị bỏ rơi, bị lãng quên trong sương mù, cũng giống như người dân của thị trấn này.
Gạo được cho vào chảo. Linh Đan không dùng nước suối linh thiêng, nàng dùng chính Vị lực của mình để bao bọc lấy từng hạt gạo, bắt chúng phải tỉnh giấc. Chiếc Bách Biến Chảo rung lên bần bật, tỏa ra một làn khói trắng bao trùm lấy gian bếp.
"Muốn có nhân khí, phải có hơi ấm của khói bếp gia đình." – Linh Đan lẩm bẩm. Nàng nhớ về những ngày thơ bé, khi cha nàng nhóm bếp nấu nồi cơm chiên bằng mỡ lợn thơm lừng sau mỗi buổi làm đồng mệt nhọc. Nàng dồn tất cả ký ức ngọt ngào đó vào chiếc chảo.
Hạt gạo bắt đầu nhảy múa. Dưới sức nóng hoàn mỹ của Nhất Phong, từng hạt gạo xám xịt bỗng chốc trở nên vàng óng như được mạ vàng. Mùi hương của hành phi quyện với mùi thơm bùi của gạo chín bắt đầu lan tỏa, vượt ra khỏi gian bếp nhỏ, xuyên qua lớp sương mù dày đặc.
Một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra. Những người dân đờ đẫn ngoài phố bỗng khựng lại. Họ từ từ tháo bỏ lớp khẩu trang đen, lỗ mũi phập phồng. Mùi hương của món cơm chiên bình dân ấy đánh vào phần sâu thẳm nhất trong ký ức của họ: mùi của tổ ấm, mùi của mẹ, của cha, mùi của những ngày trấn Thanh Sương chưa bị lời nguyền ám ảnh.
Lão già mù bỗng đứng phắt dậy, đôi tay run rẩy sờ soạng bát cơm vàng óng vừa được Linh Đan múc ra. Lão xúc một thìa đưa lên miệng. Vị mặn của mỡ, vị thơm nồng của hành và sự mềm dẻo của hạt gạo bùng nổ trên đầu lưỡi.
"Đây là... nhân vị..." Lão thốt lên, nước mắt tuôn rơi lã chã. "Vị mặn này... không phải từ muối, mà là từ mồ hôi và sự chân thành. Cô bé, ngươi đã nấu được thứ mà ta dành cả đời cũng không tìm thấy."
Lớp sương mù bao quanh sạp hàng tan biến hoàn toàn. Người dân bắt đầu kéo đến, ánh mắt họ không còn đờ đẫn mà lấp lánh sự thèm khát sự sống. Họ đặt xuống những tấm da thú dày, những đôi giày tuyết chắc chắn và cả những thỏi bạc vụn để đổi lấy một miếng cơm.
Lão già mù mỉm cười, đưa cho Linh Đan một chiếc túi nhỏ chứa đầy phấn hoa màu bạc: "Đây là phấn Tuyết Tùng, thứ duy nhất giúp các ngươi nhận diện được Tuyết Liên Chua giữa bão tuyết phương Bắc. Đi đi, những người kế thừa Linh Thực Môn. Ngọn lửa của các ngươi đã sưởi ấm được một thị trấn chết, chắc chắn nó sẽ xuyên thấu được băng giá Vực Thẳm."
Nhất Phong nhìn Linh Đan, trong mắt anh hiện lên niềm tự hào không giấu giếm. Anh khoác túi hành trang lên vai, đưa tay về phía muội muội: "Lộ phí đủ rồi. Chúng ta tiến về phương Bắc thôi."
Linh Đan gật đầu, cài lại chiếc trâm chảo vào tóc. Phía trước là tuyết trắng nghìn năm, nhưng trong lòng nàng lúc này, ngọn lửa nhân khí đang cháy rực hơn bao giờ hết.