MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần BáChương 7: KIẾM KHÁCH HÁU ĂN

Thực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần Bá

Chương 7: KIẾM KHÁCH HÁU ĂN

904 từ · ~5 phút đọc

Rời khỏi trấn Thanh Sương, con đường tiến về phương Bắc càng lúc càng trắc trở. Tuyết bắt đầu rơi, ban đầu chỉ là những cánh hoa nhỏ li ti, nhưng chẳng mấy chốc đã trở thành một trận cuồng phong trắng xóa, nuốt chửng tầm nhìn. Diệp Linh Đan bọc mình trong chiếc áo lông thú thô sơ vừa đổi được, hơi thở phả ra thành những luồng khói trắng đục.

Phía trước, Nhất Phong như một ngọn tháp vững chãi, dùng tấm lưng rộng của mình chắn bớt những cơn gió rít gào cho muội muội. Thanh Long Đao dắt bên hông khẽ rung lên, không phải vì lạnh, mà vì anh cảm nhận được một luồng sát khí... hoặc đúng hơn là một luồng khí tức vô cùng hỗn loạn đang bám theo họ từ nãy đến giờ.

"Ai? Ra mặt đi!" Nhất Phong đột ngột dừng bước, tay nắm chặt chuôi đao, giọng nói âm vang xuyên thấu cả tiếng gió tuyết.

Từ sau một tảng đá lớn bị tuyết phủ kín, một bóng người loạng choạng bước ra. Đó là một nam tử vận y phục gấm vóc vốn dĩ rất sang trọng nhưng giờ đây đã rách rưới, tả tơi. Gương mặt hắn anh tuấn, phong trần, nhưng đôi mắt thì lờ đờ, cái mũi thỉnh thoảng lại khịt khịt như đang đánh hơi điều gì đó.

"Đừng... đừng đánh... ta không có ý ác..." Nam tử nọ thều thào, tay vẫn ôm khư khư một bầu rượu rỗng.

Nhất Phong không lơ là cảnh giác: "Ngươi là ai? Tại sao lại đi theo chúng ta giữa nơi rừng thiêng nước độc này?"

Nam tử nọ không trả lời ngay, hắn lờ đi lưỡi đao sắc lạnh của Nhất Phong, đôi mắt bỗng sáng rực lên khi nhìn xoáy vào chiếc túi nhỏ bên hông Linh Đan – nơi vẫn còn vương lại mùi thơm của món thịt kho khô mà nàng đã chuẩn bị làm lương khô.

"Mùi này... vị mặn nồng nàn của tương lâu năm, vị ngọt thanh của đường phèn, và... và cả hương thảo mộc u uất của Linh Thực Sơn!" Hắn nuốt nước miếng ực một cái, gương mặt đang tái nhợt bỗng hồng hào lạ thường. "Tiểu cô nương, cầu xin nàng... cho ta nếm một miếng. Chỉ một miếng thôi, rồi các ngươi muốn chém muốn giết ta thế nào cũng được!"

Linh Đan ngẩn người. Nàng nhìn nam tử kỳ lạ này, dù trông có vẻ thê thảm nhưng khí độ toát ra không phải hạng tầm thường. Nàng khẽ gật đầu với Nhất Phong, rồi lấy ra một miếng thịt kho nhỏ đưa cho hắn.

Nam tử nhận lấy miếng thịt như nhận lấy một món bảo vật trấn quốc. Hắn nhắm mắt, chậm rãi nhai. Từng thớ thịt mềm mại tan ra, vị đậm đà lan tỏa khiến hắn run rẩy từ đầu đến chân. Một luồng kiếm khí vốn đang bị đóng băng trong đan điền của hắn bỗng nhiên trỗi dậy, chém tan lớp tuyết xung quanh trong vòng ba trượng.

"Hảo thực! Hảo vị!" Hắn ngửa mặt lên trời cười lớn, rồi đột ngột quỳ một chân xuống trước mặt Linh Đan, chắp tay trịnh trọng: "Tại hạ Mặc Tửu, vốn là một kẻ lãng tử không nhà không cửa, chỉ mê kiếm và rượu ngon. Bao năm qua ta đi khắp thiên hạ, nếm đủ linh đan diệu dược, nhưng chưa bao giờ thấy món ăn nào có thể đánh thức kiếm ý của ta mạnh mẽ như thế này."

Hắn liếc nhìn Nhất Phong, cười hì hì: "Vị huynh đài này đừng trừng mắt với ta. Ta biết ngươi giỏi chiến đấu, nhưng giữa chốn băng thiên tuyết địa này, ngươi cần một người am hiểu địa hình và điển tích như ta. Chỉ cần cho ta đi theo, mỗi ngày được nếm đồ ăn của tiểu cô nương đây, ta nguyện làm vệ sĩ, làm người dẫn đường, thậm chí làm người nhóm củi cho các ngươi!"

Nhất Phong hừ lạnh một tiếng: "Ta không cần người nhóm củi."

"Nhưng huynh cần một người biết lối vào Vực Thẳm Băng Giá mà không bị lũ Băng Quái xé xác, đúng không?" Mặc Tửu nháy mắt, rút từ trong bọc ra một thanh kiếm gãy nhưng tỏa ra khí tức hoàng tộc uy nghiêm. "Ta biết Tuyết Liên Chua mọc ở đâu. Và ta cũng biết, mảnh Chân Đế của Thần Bát không dễ chạm vào như các ngươi nghĩ đâu."

Linh Đan nhìn vào đôi mắt tuy có phần cợt nhả nhưng vô cùng nhạy bén của Mặc Tửu. Nàng cảm nhận được hắn không nói dối. Trong hành trình cô độc này, một chút tiếng cười và sự am hiểu của gã kiếm khách háu ăn này có lẽ sẽ là liều thuốc tinh thần quý giá.

"Được, Mặc đại ca. Huynh đi cùng chúng ta." Linh Đan mỉm cười, nụ cười làm bớt đi cái lạnh của phương Bắc.

"Thành giao!" Mặc Tửu nhảy dựng lên, hào hứng vung thanh kiếm gãy: "Đi thôi! Mục tiêu tiếp theo: Tuyết Liên Chua và một nồi canh nóng hổi!"

Nhất Phong dù vẫn còn lộ vẻ khó chịu, nhưng anh lặng lẽ nới lỏng chuôi đao. Ba bóng người, ba số phận khác nhau, bắt đầu cùng nhau bước đi trên thảm tuyết trắng, tiến gần hơn về phía thử thách thực sự đầu tiên của Thần Bát.