822 từ · ~5 phút đọc
Bão tuyết đột ngột ngừng bặt như một màn kịch vừa hạ màn. Bầu trời phương Bắc đêm nay trong vắt đến lạ kỳ, để lộ vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên đỉnh những ngọn núi băng vĩnh cửu. Ánh trăng lạnh lẽo dát bạc lên vạn vật, biến cánh rừng khô cằn thành một cung điện pha lê tĩnh mịch.
Nhất Phong chọn một hốc đá khuất gió để dựng trại. Mặc Tửu sau khi đánh chén no nê chỗ lương khô của Linh Đan thì đã lăn ra ngủ say sưa, tiếng ngáy của gã đều đặn hòa cùng tiếng lách tách của đống lửa nhỏ. Gã kiếm khách này có một khả năng kỳ lạ là có thể ngủ bất cứ đâu, chỉ cần trong bụng có chút hơi ấm của thức ăn.
Bên đống lửa, Linh Đan đang tỉ mỉ kiểm tra lại túi phấn Tuyết Tùng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng vì lạnh, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định khó lay chuyển. Nhất Phong lặng lẽ tiến lại gần, cởi chiếc áo choàng lông thú dày nhất của mình khoác lên vai nàng.
"Muội nên nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta sẽ bước vào phạm vi của Vực Thẳm Băng Giá. Nơi đó... vị lực sẽ bị đóng băng nhanh hơn cả máu trong huyết quản."
Linh Đan ngước lên nhìn sư huynh, khẽ lắc đầu: "Muội không ngủ được. Sư huynh, huynh có nhớ những đêm trăng ở Linh Thực Sơn không? Lúc đó, chúng ta thường trốn sư phụ ra sau núi để nướng khoai. Huynh lúc nào cũng làm cháy sém vỏ, còn muội thì chỉ mải mê nhìn những vì sao."
Nhất Phong ngồi xuống bên cạnh nàng, ánh mắt nhu hòa đi nhiều so với vẻ lạnh lùng ban ngày. "Ta nhớ. Ta còn nhớ mình đã hứa với sư phụ sẽ trở thành lưỡi đao sắc bén nhất để bảo vệ muội và gian bếp của môn phái. Nhưng giờ đây... môn phái không còn, sư phụ cũng đã đi xa..."
"Môn phái vẫn còn ở đây." Linh Đan đặt tay lên chiếc Bách Biến Chảo đang thu nhỏ thành chiếc trâm cài tóc. "Ở trong chiếc chảo này, trong thanh đao của huynh, và trong từng món ăn chúng ta nấu. Sư huynh, muội không sợ gian khổ, muội chỉ sợ một ngày nào đó chúng ta sẽ quên đi hương vị của sự đoàn viên."
Nhất Phong nhìn vào đôi mắt sáng như sao trời của Linh Đan. Dưới ánh trăng, gương mặt nàng thanh tú nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi sau chuỗi ngày bôn ba. Anh bỗng nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng, bao bọc nó trong lòng bàn tay đầy vết chai sần của mình.
"Linh Đan, nghe ta nói. Đường phía trước sẽ còn nhiều nguy hiểm hơn gấp bội. Tà Thực Vương Cửu U chắc chắn đã biết chúng ta đang đi tìm Thần Bát. Hắn sẽ không để chúng ta yên." Nhất Phong dừng lại một chút, giọng nói trở nên trầm khàn và kiên quyết. "Nhưng ta thề dưới vầng trăng này, và trước linh hồn của sư phụ: Thanh Long Đao của ta sẽ là cái khiên vững chãi nhất. Dù trời sập xuống, dù băng giá nghìn năm bao phủ, ta cũng sẽ không để một hạt tuyết nào làm nguội đi ngọn lửa trong bếp của nàng. Nàng là linh hồn của ta, Linh Đan."
Trái tim Linh Đan khẽ rung động. Đây không phải lần đầu Nhất Phong bảo vệ nàng, nhưng đây là lần đầu tiên anh bộc bạch tâm can một cách rõ ràng như vậy. Nàng khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm nồng đượm của vị lực cấp bậc Vị Giác đang lan tỏa từ cơ thể anh.
"Muội cũng thề, muội sẽ dùng tất cả tâm huyết để nấu ra những món ăn giúp huynh vượt qua mọi giới hạn. Nếu huynh là đao, muội sẽ là người mài đao. Chúng ta sẽ cùng nhau đem Thần Bát trở về."
Giữa không gian tĩnh mịch của đại ngàn phương Bắc, hai trái tim nương tựa vào nhau, tìm thấy sức mạnh từ chính sự gắn kết bình dị nhất. Ánh trăng như chứng giám cho lời thề của đôi thanh mai trúc mã, một lời thề được đúc kết từ khói bếp tàn và tro bụi của quá khứ.
Ở góc tối, Mặc Tửu khẽ nheo mắt nhìn đôi trẻ rồi tủm tỉm cười thầm, gã trở mình, tay vẫn ôm chặt bầu rượu rỗng, lẩm bẩm trong giấc mơ: "Tình cảm mặn nồng thế này... thảo nào món ăn nấu ra lại đậm đà đến vậy. Thật là ghen tị chết đi được!"
Đêm dần trôi, ngọn lửa vẫn cháy âm ỉ, sưởi ấm cho ba con người đang chuẩn bị bước vào trận chiến với thiên nhiên khắc nghiệt nhất.