1,032 từ · ~6 phút đọc
Ánh bình minh ở phương Bắc không mang theo hơi ấm, nó chỉ là một dải sáng bạc yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây mù dày đặc. Khi cả nhóm bắt đầu vượt qua ranh giới của "Vùng Đất Đóng Băng", thực tại khắc nghiệt lập tức ập đến. Cái lạnh ở đây không chỉ thấm qua lớp áo lông thú mà còn như những mũi kim băng, đâm thẳng vào tủy xương, làm trì trệ mọi dòng chảy linh lực.
Mặc Tửu, kẻ vốn dĩ luôn miệng cười đùa, giờ đây cũng phải quấn chặt chiếc áo tơi rách nát, khuôn mặt tái nhợt đi vì sương giá. Gã lẩm bẩm: "Ta nói này... cái lạnh này không phải dạng vừa đâu. Đây là 'Hàn Độc nghìn năm'. Nếu không có Vị lực hộ thân, chỉ cần đi thêm mười dặm, máu trong tim chúng ta sẽ biến thành đá vụn mất."
Nhất Phong dẫn đầu, mỗi bước chân của anh đều lún sâu vào lớp tuyết dày tới đầu gối. Thanh Long Đao trên lưng bỗng phát ra những tiếng ngân nga trầm đục. Đó là phản ứng của một pháp bảo cấp cao trước sự đe dọa của môi trường. Anh nhận thấy Vị lực của mình – vốn thuộc tính Hỏa hầu mạnh mẽ – đang bị vây hãm bởi một áp lực khổng lồ từ bốn phía.
"Sư huynh... muội cảm thấy hơi khó thở." Giọng của Linh Đan nhỏ dần.
Nhất Phong quay phắt lại, thấy môi nàng đã tím tái. Ở trình độ Tạp Dịch Cấp, Vị lực của Linh Đan quá mỏng manh để chống chọi với cực hàn. Anh không ngần ngại, bước tới nắm chặt tay nàng, truyền sang một luồng nhiệt năng ấm áp. Nhưng ngay cả nhiệt độ từ cơ thể anh cũng đang bị hút đi một cách đáng sợ.
"Không ổn rồi," Nhất Phong trầm giọng. "Vị lực của chúng ta đang tiêu hao để giữ ấm nhanh hơn mức có thể phục hồi. Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ kiệt sức trước khi nhìn thấy Vực Thẳm."
Mặc Tửu khịt khịt mũi, đôi mắt gã đột ngột lóe sáng: "Nhìn kìa! Có dấu chân của Tuyết Thỏ Băng Tinh. Nếu bắt được nó, chúng ta sẽ có nguyên liệu để tạo ra 'Hỏa vị' từ bên trong cơ thể."
Linh Đan dù đang run rẩy nhưng khi nghe đến tên nguyên liệu, đôi mắt nàng bỗng bừng tỉnh. Nàng vận hành Tâm Nhãn Thực, cố gắng nhìn xuyên qua màn tuyết trắng xóa. Trong thế giới đơn sắc ấy, nàng phát hiện ra một vệt sáng màu xanh nhạt đang di chuyển cực nhanh giữa những tảng băng trôi.
"Đúng là nó! Sư huynh, bên trái!"
Nhất Phong như một con mãnh hổ vồ mồi, anh không rút đao – vì lưỡi đao quá lạnh sẽ làm hỏng độ tươi của thịt – mà dùng bộ pháp chớp nhoáng lao đi. Tuy nhiên, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển. Một bức tường băng khổng lồ trồi lên chặn đứng đường đi của anh. Từ trong lòng đất tuyết, những sinh vật to lớn, thân hình cấu tạo hoàn toàn bằng băng đá lù lù hiện ra.
"Băng Quái thủ hộ!" Mặc Tửu hét lên, rút thanh kiếm gãy ra khỏi vỏ. "Lũ này không có ngũ quan, chúng cảm nhận chúng ta qua sự tỏa nhiệt của Vị lực. Càng chiến đấu, chúng ta càng mất nhiệt, và chúng càng mạnh lên!"
Nhất Phong nghiến răng, đứng chắn trước Linh Đan. "Mặc Tửu, bảo vệ muội ấy. Để ta mở đường!"
Trận chiến nổ ra giữa bão tuyết. Nhất Phong vung đao, mỗi nhát chém mang theo hơi nóng của thực hỏa, va chạm với cơ thể băng giá tạo nên những tiếng nổ chát chúa và làn khói trắng xóa. Tuy nhiên, đúng như Mặc Tửu nói, lũ Băng Quái dường như bất tận, và mỗi khi Nhất Phong thi triển chiêu thức, hơi ấm của anh lại bị tước đoạt đi một phần.
Linh Đan đứng giữa vòng vây, nhìn bóng lưng sư huynh đang dần bị lớp sương giá phủ trắng, lòng đau như cắt. Nàng nhận ra rằng nếu chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp, họ sẽ chết vì đóng băng trước khi hạ gục hết kẻ thù.
"Không thể cứ đánh thế này được..." Nàng vội vã tháo chiếc Bách Biến Chảo sau đầu, biến nó thành hình dạng chiếc khiên chắn. Nàng chợt nhớ đến túi phấn Tuyết Tùng mà lão già mù đã cho.
"Sư huynh! Đừng đánh trực diện! Hãy dùng đao khí tạo thành một vòng tròn lửa, muội cần mười hơi thở để kích phát hương vị!"
Nhất Phong không chút do dự, tin tưởng tuyệt đối vào muội muội. Anh xoay người, Thanh Long Đao vẽ ra một vòng tròn rực lửa, tạm thời đẩy lùi lũ Băng Quái. Trong khoảnh khắc đó, Linh Đan rắc bột Tuyết Tùng vào giữa vòng tròn, đồng thời dùng chút Vị lực cuối cùng để "đốt" phấn hoa.
Một mùi hương nồng cay, đậm đặc mùi gỗ và nhựa thông bùng nổ. Kỳ lạ thay, hương thơm này không tan biến trong gió mà lại quấn quýt lấy ba người, tạo thành một lớp màng ngăn cách vô hình. Lũ Băng Quái đang lao tới bỗng khựng lại, chúng ngơ ngác như mất đi phương hướng, bởi lẽ mùi hương này đã che lấp hoàn toàn hơi ấm sinh mệnh của họ.
"Hay lắm tiểu nha đầu!" Mặc Tửu thán phục.
Lợi dụng lúc lũ quái vật hỗn loạn, cả nhóm nhanh chóng rút lui vào một hang đá khuất tầm mắt. Khi đã an toàn, Nhất Phong ngã quỵ xuống, đôi bàn tay cầm đao của anh đã đóng một lớp băng mỏng. Linh Đan vội vàng ôm lấy anh, nước mắt trào ra: "Sư huynh, huynh quá liều mạng rồi."
Nhất Phong cố mỉm cười, giọng khàn đặc: "Chỉ cần nàng không sao... chút lạnh này tính là gì."
Họ biết rằng, đây mới chỉ là cửa ngõ. Vực Thẳm Băng Giá thực sự đang nằm ngay dưới chân họ, nơi mà ngay cả hương vị cũng có thể bị đóng băng vĩnh viễn.