MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần BáChương 10: TUYẾT LIÊN CHUA

Thực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần Bá

Chương 10: TUYẾT LIÊN CHUA

984 từ · ~5 phút đọc

Trước mắt cả nhóm, Vực Thẳm Băng Giá hiện ra như một vết chém khổng lồ của tử thần trên mặt đất phương Bắc. Gió rít gào qua những khe đá hẹp, tạo ra âm thanh tựa như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị đóng băng. Đứng từ trên cao nhìn xuống, mây mù trắng xóa che lấp đáy vực, chỉ có những vách đá dựng đứng, trơn trượt như gương là thách thức lòng người.

Mặc Tửu chỉ tay về phía một mỏm đá nhô ra lơ lửng giữa tầng không, nơi một đóa hoa trắng muốt, cánh dày như ngọc đang tỏa ra thứ ánh sáng xanh nhạt kỳ ảo.

"Đó chính là Tuyết Liên Chua. Nó không mọc ở nơi có đất, mà mọc ra từ chính sự tích tụ của sương giá nghìn năm. Vị của nó chua đến mức có thể làm tan chảy lớp băng bao phủ trái tim, nhưng muốn hái được nó..." Mặc Tửu nhìn xuống đôi bàn tay mình đang run rẩy, "...thì phải leo lên vách đá 'Tuyệt Vị' kia. Ở đó, mọi loại khí công hay Vị lực đều bị triệt tiêu hoàn toàn. Chỉ có thể dựa vào sức mạnh thuần túy của da thịt."

Nhất Phong nhìn đóa hoa, rồi nhìn sang Linh Đan. Sắc mặt nàng vẫn chưa hồi phục sau trận chiến với Băng Quái, hơi thở nặng nề. Anh biết, nếu không có đóa hoa này để nấu món canh giải hỏa cho Băng Tộc, họ sẽ không bao giờ có được mảnh ghép đầu tiên của Thần Bát, và quan trọng hơn, Linh Đan sẽ không chịu thấu cái lạnh này thêm một đêm nào nữa.

"Linh Đan, đưa túi phấn cho muội cầm. Để ta lên."

Nhất Phong cởi bỏ chiếc áo choàng nặng nề, chỉ còn lại bộ y phục gọn gàng. Anh tháo Thanh Long Đao, trao cho Linh Đan. "Đao quá nặng, sẽ kéo ta rơi xuống. Giữ nó cho ta."

Linh Đan hốt hoảng nắm lấy tay anh: "Sư huynh, không có Vị lực hộ thân, tay huynh sẽ bị băng giá gặm nhấm. Nhìn vách đá kia xem, nó sắc lẹm như lưỡi dao!"

Nhất Phong không trả lời, anh chỉ nở một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy trấn an, rồi quay người lao xuống vách đá.

Những mét đầu tiên, Nhất Phong dựa vào kinh nghiệm luyện tập kiếm pháp để bám trụ. Nhưng càng xuống sâu, thử thách càng khủng khiếp. Những mỏm đá không chỉ lạnh mà còn sắc đến mức chỉ cần chạm nhẹ là máu đã rỉ ra. Kỳ lạ thay, máu vừa chảy ra đã lập tức bị đóng băng, biến thành những vệt đỏ thẫm bám trên kẽ tay anh.

Nhất Phong nghiến răng, từng thớ cơ bắp trên vai cuồn cuộn lên. Mỗi lần anh cắm ngón tay vào kẽ đá, một cơn đau buốt tận tâm can lại truyền thẳng về đại não. Một bước, hai bước... máu từ bàn tay Nhất Phong bắt đầu thấm đỏ những mảng tuyết trắng bám trên vách đá.

Trên đỉnh vực, Linh Đan quỳ sụp xuống, đôi mắt nàng nhòe đi vì nước mắt. Nàng muốn hét lên bảo anh quay lại, nhưng nàng biết tính cách của đại sư huynh mình. Vì nàng, anh có thể nhảy vào chảo dầu sôi, nói gì đến vách đá băng giá này.

"Sư huynh... cố lên..." Nàng thầm thì, đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy chuôi đao Thanh Long như muốn truyền thêm sức mạnh cho anh qua tâm linh.

Nhất Phong lúc này chỉ còn cách đóa Tuyết Liên chua vài dặm. Nhưng ngay lúc đó, một cơn gió lốc bất ngờ ập đến. Cơ thể anh bị hất tung ra khỏi vách đá, chỉ còn một bàn tay bám trụ vào một mỏm đá nhọn. Máu bắn ra, nhuộm đỏ cả đóa hoa phía dưới.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhất Phong không nhìn xuống vực sâu, anh nhìn ngược lên đỉnh vực, nơi bóng dáng nhỏ nhắn của Linh Đan đang mờ ảo trong sương. Một luồng sức mạnh phi thường trỗi dậy từ sâu trong tiềm thức – không phải Vị lực, mà là bản năng của một "Thủ hộ giả".

Anh gầm lên một tiếng, dùng sức mạnh của cánh tay còn lại đu mình lên, bàn tay đầy máu chộp lấy cuống hoa Tuyết Liên. Một vị chua thanh khiết, lạnh thấu xương lập tức thấm qua da, lan tỏa khắp cơ thể Nhất Phong, giúp anh tỉnh táo lại giữa cơn mê sảng vì mất máu.

Khi Nhất Phong bò được lên đỉnh vực với đóa hoa trong tay, anh đã gần như kiệt sức. Đôi bàn tay anh nát bấy, những ngón tay không còn hình dạng vì bị đá chém và băng giá gặm nhấm.

Linh Đan lao đến, ôm chầm lấy anh, òa khóc nức nở. Nàng lập tức lấy thảo dược, run rẩy băng bó cho anh.

"Muội nhìn xem..." Nhất Phong thều thào, đưa đóa hoa Tuyết Liên vẫn còn vương những giọt máu tươi của mình về phía nàng. "Nó... nó vẫn còn nguyên vẹn."

Mặc Tửu đứng bên cạnh, im lặng không nói một lời hài hước nào. Gã nhìn đóa hoa, rồi nhìn bàn tay đẫm máu của Nhất Phong, trong lòng dâng lên một sự kính trọng sâu sắc.

Linh Đan lau nước mắt, ánh mắt nàng trở nên sắc sảo và kiên định chưa từng có. Nàng đứng dậy, đón lấy đóa hoa. "Sư huynh, huynh đã dùng mạng để lấy hoa, muội nhất định sẽ dùng đóa hoa này để mở ra con đường sống cho tất cả chúng ta."

Đêm đó, giữa cái lạnh của Vực Thẳm, một mùi hương chua thanh, dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa từ chiếc Bách Biến Chảo. Thử thách tìm nguyên liệu đã xong, nhưng trận chiến thực sự với Băng Tộc mới chỉ bắt đầu.