MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần BáChương 11: BĂNG TỘC PHẪN NỘ

Thực Thần Phiêu Lưu Ký: Hành Trình Tìm Kiếm Thần Bá

Chương 11: BĂNG TỘC PHẪN NỘ

990 từ · ~5 phút đọc

Dưới đáy Vực Thẳm Băng Giá, sương mù dày đặc bỗng rẽ lối, để lộ ra một thành trì được tạc hoàn toàn từ băng tinh xanh thẳm. Nhưng khác với vẻ tĩnh lặng thường ngày của vùng cực Bắc, không khí nơi đây đang hừng hực một thứ áp lực kỳ lạ. Từng luồng khí nóng đỏ rực bốc lên từ lòng đất, đan xen với hàn khí lạnh lẽo tạo thành những vụ nổ hơi nước chát chúa.

"Đứng lại! Kẻ ngoại lai dám xâm phạm thánh địa, muốn chết sao?"

Một giọng nói âm vang như tiếng băng nứt vọng xuống. Từ trên những cột băng cao vút, hàng chục chiến binh Băng Tộc nhảy xuống, bao vây nhóm của Linh Đan. Họ có làn da trắng bệch, mái tóc như những sợi tuyết, nhưng đôi mắt ai nấy đều vằn đỏ những tia máu, hơi thở phả ra nóng hổi một cách bất thường.

Mặc Tửu vội vàng giơ thanh kiếm gãy lên, nhưng không phải để tấn công mà là để ra hiệu hòa hoãn: "Các vị huynh đài Băng Tộc, chúng tôi không có ý xấu! Chúng tôi đến đây để giúp các vị giải tỏa..."

"Giúp? Con người các ngươi chỉ mang đến sự dối trá!" Một chiến binh gầm lên, vung ngọn thương bằng băng lao tới. "Tộc trưởng của chúng ta vì lòng tham của kẻ thủ ác ngoại lai mà bị trúng độc 'Hỏa Diệm Tâm', giờ đây cả bộ tộc đang bị thiêu đốt từ bên trong. Các ngươi chính là đồng bọn của hắn!"

Nhất Phong dù vết thương trên tay vẫn còn rỉ máu, vẫn lập tức bước lên phía trước, chắn cho Linh Đan. Thanh Long Đao của anh khẽ rung lên, một luồng sát khí âm trầm lan tỏa. Anh trầm giọng: "Chúng ta không phải đồng bọn của ai cả. Nếu muốn đánh, ta sẽ tiếp. Nhưng nếu muốn cứu Tộc trưởng của các ngươi, hãy để muội muội ta hành sự."

Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi các chiến binh Băng Tộc bắt đầu vận chuyển Vị lực. Cấp bậc của họ đa phần đều ở Hỏa Hầu Cấp, đủ để biến hơi lạnh thành những mũi tên xuyên thấu linh hồn.

"Dừng tay!" Linh Đan đột ngột bước ra từ sau lưng Nhất Phong. Nàng giơ đóa Tuyết Liên Chua vẫn còn vương những giọt máu đỏ thẫm của sư huynh lên cao. "Nhìn đóa hoa này đi! Đây là Tuyết Liên hái từ vách đá Tuyệt Vị. Sư huynh ta đã suýt mất mạng để lấy nó về. Nếu chúng ta là kẻ thù, liệu có cần phải liều mạng vì một đóa hoa giúp giải hỏa độc cho các người không?"

Nhìn thấy đóa hoa quý hiếm, các chiến binh Băng Tộc sững sờ. Ánh sáng xanh dịu nhẹ của Tuyết Liên như có một ma lực trấn tĩnh, làm dịu đi phần nào sự cuồng bạo trong mắt họ.

Đúng lúc đó, một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên từ sâu trong cung điện băng. Một luồng hỏa khí đỏ rực phun ra, làm nóng chảy cả một mảng tường đá vững chãi.

"Tộc trưởng!" Các chiến binh hốt hoảng quay đầu lại.

Linh Đan không đợi họ cho phép, nàng chạy thẳng về hướng cung điện, hét lớn: "Mặc Tửu đại ca, ngăn họ lại! Sư huynh, giúp muội mồi lửa! Muội cần nấu món canh này ngay lập tức, nếu không tim lão Tộc trưởng sẽ nổ tung!"

Nhất Phong gật đầu, anh tung mình bay vọt theo Linh Đan, dùng sống đao gạt phăng những chiến binh muốn cản đường nhưng tuyệt đối không hạ sát thủ. Mặc Tửu cũng cười ha hả, thanh kiếm gãy trong tay múa may quay cuồng tạo thành một bức tường kiếm khí ngăn cản vòng ngoài: "Nào nào, các vị, để đầu bếp của chúng ta làm việc. Các vị mà vào đó chỉ có nước làm nguyên liệu nướng mà thôi!"

Bên trong điện đá, lão Tộc trưởng Băng Tộc đang nằm trên một bệ băng, cơ thể lão đỏ rực như một hòn than đang cháy dở. Xung quanh lão, mặt băng đang tan chảy thành dòng nước nóng hổi.

Linh Đan lập tức lấy chiếc Bách Biến Chảo ra, phóng to nó thành một chiếc nồi lớn. Nàng không dùng nước thông thường, mà hứng lấy dòng nước băng tinh tinh khiết nhất vừa tan chảy từ đỉnh điện.

"Vị lực, khai!"

Đôi bàn tay Linh Đan lướt trên đóa Tuyết Liên, nàng không băm nhỏ mà dùng kỹ thuật "Tâm Nhãn Thực" để tách từng sợi linh tính chua thanh ra khỏi cánh hoa. Mỗi sợi linh tính thoát ra mang theo một hơi lạnh thấu tâm can, trung hòa với hỏa khí trong không phòng.

"Sư huynh, lửa!"

Nhất Phong đặt hai bàn tay đẫm máu xuống đáy chảo. Lần này, anh không dùng hỏa lực bạo liệt, mà vận chuyển Vị lực một cách tinh tế nhất, duy trì ngọn lửa ở mức âm ỉ để giữ trọn vẹn vị chua thanh khiết của Tuyết Liên.

Mùi hương bắt đầu lan tỏa. Đó không phải là mùi thơm ngào ngạt của thịt cá, mà là một mùi hương thanh tao, chua nhẹ như hơi thở của mùa xuân vừa chạm vào lớp tuyết cuối đông. Mùi hương ấy bay đến đâu, hỏa khí đỏ rực trong điện tan biến đến đó.

Các chiến binh Băng Tộc đứng bên ngoài bỗng thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng, cơn nóng nảy thiêu đốt bấy lâu nay tan biến như chưa từng tồn tại. Họ hạ vũ khí, ngơ ngác nhìn về phía gian bếp dã chiến nơi một cô gái nhỏ bé đang tập trung cao độ để cứu lấy vị vua của họ.

Linh Đan múc một bát canh trong vắt, đưa đến môi lão Tộc trưởng. "Uống đi, vị chua này sẽ dẫn dắt hỏa độc trở về với đất mẹ."