839 từ · ~5 phút đọc
Làn khói mỏng manh thoát ra từ chiếc Bách Biến Chảo không tan biến vào không trung mà ngưng tụ thành những dải lụa trắng muốt, bao phủ lấy thân hình đang đỏ rực của lão Tộc trưởng. Linh Đan múc một bát canh trong vắt, đưa đến môi ông. Vị chua thanh khiết của Tuyết Liên vừa chạm vào đầu lưỡi đã lập tức kích phát một luồng Vị lực dịu mát, len lỏi vào từng kinh mạch đang bị thiêu đốt.
"Xèo... xèo..."
Tiếng hỏa độc bị dập tắt vang lên rõ mồn một. Từ lỗ chân lông của lão Tộc trưởng, những làn khói đỏ sậm mang mùi hăng nồng của hỏa độc bị đẩy ra ngoài. Sắc mặt ông từ đỏ gay gắt dần chuyển sang trắng nhạt, rồi hồng hào trở lại. Hơi thở đứt quãng bỗng chốc trở nên sâu và đều đặn.
Lão Tộc trưởng từ từ mở mắt, đôi đồng tử vằn máu đã biến mất, thay vào đó là sự tinh anh vốn có của một bậc trưởng lão. Ông nhìn Linh Đan, nhìn Nhất Phong đang đứng bảo vệ bên cạnh với đôi bàn tay đẫm máu, rồi thở dài một tiếng đầy nhẹ nhõm.
"Vị chua này... không chỉ là thuốc, mà là tấm lòng của người nấu." Lão Tộc trưởng gượng dậy, giọng nói dù còn yếu nhưng đã đầy uy nghiêm. "Hỏa Diệm Tâm độc địa vô cùng, vậy mà cô nương lại có thể dùng Tuyết Liên để thuần hóa nó. Ta nợ các vị một mạng."
Phía ngoài điện, các chiến binh Băng Tộc đồng loạt quỳ sụp xuống. Cơn phẫn nộ vô hình bấy lâu nay đã bị hương vị canh thanh mát gột rửa sạch sẽ. Mặc Tửu lúc này mới thong thả bước vào, gác thanh kiếm gãy lên vai, cười hì hì: "Lão Tộc trưởng, mạng thì không cần trả đâu, nhưng có cái 'bát' nào bị sứt mẻ ở đây không? Chúng tôi đang tìm nó đấy."
Lão Tộc trưởng khựng lại, rồi ông mỉm cười, gật đầu ra hiệu. Ông dẫn cả nhóm đi sâu vào bên dưới cung điện, nơi một hồ băng vĩnh cửu tỏa ra ánh sáng xanh lục huyền ảo. Giữa hồ, một mảnh vật chất có hình dạng hơi cong, đen tuyền nhưng phát ra luồng khí tức trầm ổn đang lơ lửng.
"Đó là mảnh Chân Đế – nền tảng của Thần Bát," Lão Tộc trưởng giải thích. "Nó vốn là vật trấn giữ mạch hàn của bộ tộc chúng ta. Kẻ ác nhân diệt môn các người năm xưa cũng đã tìm đến đây, hắn gieo hỏa độc vào ta nhằm ép bộ tộc giao ra mảnh ghép, nhưng hắn không biết rằng... chỉ có kẻ sở hữu Vị lực thuần khiết nhất, chứa đựng tình yêu thương vạn vật mới có thể chạm vào nó."
Linh Đan tiến lại gần. Nàng cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ. Khi tay nàng chạm vào mảnh Chân Đế, nó không hề lạnh lẽo mà lại rung động nhẹ nhàng như một nhịp tim. Mảnh ghép từ từ bay lên, xoay tròn rồi nhẹ nhàng đáp xuống, khảm chặt vào phần đáy của chiếc Bách Biến Chảo đang cầm trên tay nàng.
Một luồng sáng chói lòa bùng nổ. Chiếc chảo đen tuyền bỗng hiện lên những đường vân huyền bí, Vị lực của Linh Đan trong phút chốc thăng hoa, từ Tạp Dịch Cấp trực tiếp đột phá lên đỉnh phong của Hỏa Hầu Cấp. Nàng cảm thấy thế giới xung quanh trở nên sống động hơn, nàng có thể cảm nhận được "hơi thở" của từng viên đá, từng ngọn cỏ băng xung quanh.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi mảnh Chân Đế dung hợp, một luồng ý niệm tà ác bỗng từ phương xa truyền tới, chấn động cả Vực Thẳm.
"Linh Thực Môn... vẫn còn sót lại nghiệt chủng sao?"
Tiếng cười khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát vào nhau vang vọng trong không gian. Linh Đan rùng mình, nàng biết kẻ đó là ai. Tà Thực Vương Cửu U đã cảm nhận được sự hiện diện của Thần Bát.
Nhất Phong lập tức bước lên, Thanh Long Đao cắm xuống mặt băng tạo thành một vết nứt dài, ánh mắt anh rực lửa chiến ý. "Hắn đến rồi."
"Không, hắn chưa thể đến đây ngay lúc này," Lão Tộc trưởng trầm giọng cảnh báo. "Đó chỉ là thần niệm của hắn. Nhưng hỏa độc hắn gieo rắc đã đánh thức núi lửa ở phương Nam. Nếu các vị muốn tìm mảnh tiếp theo, hãy nhanh chân lên. Hỏa Diệm Sơn đang gầm thét, và Xích Long Vương sẽ không tử tế như Băng Tộc chúng ta đâu."
Linh Đan nắm chặt tay Nhất Phong, ánh mắt nàng không còn sự sợ hãi của một cô gái nhỏ bé, mà là sự kiên định của một truyền nhân cuối cùng. Nền tảng đã có, con đường Thực Đạo vạn dặm giờ đây mới thực sự bắt đầu.