825 từ · ~5 phút đọc
Sau khi mảnh Chân Đế dung hợp hoàn toàn vào đáy chiếc Bách Biến Chảo, một luồng khí tức cổ xưa và trầm ổn bắt đầu lan tỏa khắp gian điện băng. Những hoa văn đen tuyền trên chảo khẽ lay động, trông như những rễ cây linh hồn đang cắm sâu vào lòng đất để tìm kiếm sự sống. Linh Đan cảm nhận rõ rệt một sự thay đổi trong bản thể; nàng không còn cảm thấy mình là một kẻ nấu ăn bình thường nữa, mà là một phần của dòng chảy Thực Đạo vĩ đại.
Nhưng nàng không có thời gian để chiêm nghiệm sức mạnh mới. Nhất Phong đang ngồi tựa lưng vào một cột băng lớn, gương mặt anh tái nhợt vì mất máu và kiệt sức. Đôi bàn tay từng múa đao dũng mãnh giờ đây quấn băng trắng toát, nhưng những vệt máu vẫn không ngừng thấm ra, biến thành những đóa hoa đỏ rực trên nền tuyết trắng.
"Sư huynh, đừng cử động." Linh Đan quỳ xuống bên cạnh anh, giọng nàng run rẩy nhưng ánh mắt chứa đầy sự kiên quyết.
Nàng triệu hồi chiếc Bách Biến Chảo. Nhờ có mảnh Chân Đế, năng lực "Tâm Nhãn Thực" của nàng giờ đây đã có thể nhìn thấy cả những dòng chảy sinh mệnh bên trong cơ thể con người. Nàng thấy những mảnh băng nhỏ li ti vẫn còn găm sâu trong huyết quản của Nhất Phong, ngăn không cho vết thương khép miệng.
"Mặc đại ca, giúp muội đun nóng một chút rượu của huynh!" Linh Đan ra lệnh.
Mặc Tửu hiểu ý, gã không chút tiếc rẻ đổ nốt bầu rượu quý vào chảo. Linh Đan không dùng lửa từ củi khô, mà trực tiếp vận hành Vị lực vừa đột phá lên đỉnh phong Hỏa Hầu Cấp. Một ngọn lửa màu xanh lục bùng lên dưới đáy chảo – đó là "Chân Hỏa" được cường hóa bởi mảnh Chân Đế, ngọn lửa này không chỉ mang theo nhiệt độ mà còn mang theo khả năng thanh lọc cực hạn.
Nàng thả vào đó vài cánh Tuyết Liên Chua còn sót lại cùng một chút nhựa cây linh tùng. Khi hỗn hợp sôi sùng sục, một mùi hương chua dịu hòa quyện với vị nồng nàn của rượu bắt đầu bốc lên. Linh Đan nhẹ nhàng gỡ những lớp băng cũ trên tay Nhất Phong, rồi nhúng đôi bàn tay của anh vào làn hơi nước nóng hổi đang tỏa ra từ chảo.
"Ư..." Nhất Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
"Nhẫn nhịn một chút, sư huynh. Đây là 'Vị Dược' giúp đẩy hàn độc ra ngoài."
Kỳ diệu thay, dưới tác dụng của mảnh Chân Đế, hơi rượu mang theo dược tính của Tuyết Liên thẩm thấu cực nhanh. Những mảnh băng nhỏ li ti bị đẩy bật ra khỏi da thịt, bốc hơi thành những làn khói xám xịt. Vết thương nát bấy của Nhất Phong bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được. Sự ấm áp từ chiếc chảo không chỉ xua tan cái lạnh, mà còn bồi bổ vào phần Vị lực đã cạn kiệt của anh.
Nhất Phong hít một hơi thật sâu, cảm thấy một dòng khí nóng chảy ngược từ đầu ngón tay về tim, làm bừng tỉnh mọi giác quan. Anh nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh đã trở lại, thậm chí còn có phần dẻo dai hơn trước.
"Linh Đan... muội đã làm được." Nhất Phong nhìn muội muội, trong ánh mắt không giấu nổi sự tự hào.
Lúc này, lão Tộc trưởng Băng Tộc bước tới, trao cho họ một tấm bản đồ bằng da thú cũ kỹ. "Mảnh Chân Đế đã nhận chủ, nó sẽ dẫn đường cho các vị. Nhưng hãy cẩn thận, khi nền tảng đã vững, thử thách tiếp theo sẽ là sức mạnh thể chất. Hỏa Diệm Sơn nằm ở cực Nam, nơi đó không có chỗ cho sự yếu đuối."
Mặc Tửu nhìn tấm bản đồ, rồi nhìn cái nóng đang bắt đầu rần rần trong huyết quản của mình sau khi ngửi mùi dược tửu, gã cười lớn: "Từ cái tủ lạnh khổng lồ này sang một cái lò than vĩ đại sao? Thú vị đấy! Tiểu nha đầu, huynh đã sẵn sàng để ăn món cay nhất thế gian rồi!"
Linh Đan đứng dậy, thu nhỏ chiếc chảo thành trâm cài tóc. Nàng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen của Tà Thực Vương đang vần vũ. Nàng biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng với mảnh Chân Đế dưới chân và Nhất Phong bên cạnh, nàng không còn sợ hãi.
"Đi thôi sư huynh, chúng ta đến Hỏa Diệm Sơn!"
Dưới chân họ, mảnh Chân Đế khẽ rung động, chỉ về phương Nam rực lửa. Một chương mới trong hành trình khôi phục Linh Thực Môn chính thức mở ra.