889 từ · ~5 phút đọc
Rời khỏi bầu không khí vĩnh cửu của Vực Thẳm Băng Giá, nhóm của Linh Đan tiến về phía Nam. Chỉ sau vài ngày đường, cảnh sắc đã thay đổi đến chóng mặt. Những cánh rừng thưa dần, nhường chỗ cho một vùng bình nguyên nứt nẻ, và cuối cùng là sa mạc Hỏa Diệm trải dài ngút ngàn đến tận chân trời.
Cái nóng ở đây không giống như hơi ấm của khói bếp Linh Thực Môn, mà là một thứ sức nóng bạo liệt, khô khốc, như muốn vắt kiệt từng giọt nước cuối cùng trong cơ thể con người. Không trung phía trước bị hun đúc đến mức biến dạng, tạo ra những ảo ảnh chập chờn như những con quỷ lửa đang nhảy múa trên cát nóng.
Mặc Tửu phẩy phẩy chiếc quạt giấy đã rách nát, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt. Gã tu một ngụm rượu nhưng lập tức phun ra, nhăn mặt: "Rượu cũng nóng đến mức sắp cháy trong cổ họng rồi! Ta nói này Linh Đan tiểu nha đầu, nếu mảnh Chân Đế là nền tảng bền bỉ, thì cái sa mạc này chắc chắn là bài kiểm tra cho sự chịu đựng của xương cốt. Cát này mà đem rang hạt dẻ thì chỉ cần ba hơi thở là chín."
Linh Đan không đáp, nàng đang tập trung vận hành Vị lực để duy trì một màng bảo vệ nhỏ xung quanh ba người. Từ khi dung hợp mảnh Chân Đế, khả năng điều tiết hơi ấm của nàng đã tiến bộ vượt bậc, nhưng cái nóng của Hỏa Diệm Sơn vẫn là một thử thách quá tầm. Đôi môi nàng khô khốc, từng bước chân trên cát như dẫm vào than hồng.
Nhất Phong đột ngột dừng lại, bàn tay anh siết chặt chuôi Thanh Long Đao. "Có gì đó đang đến. Cát... đang chuyển động không tự nhiên."
Ngay lập tức, một cơn bão cát lửa bất ngờ nổi lên từ phía xa, cuốn theo những tia chớp đỏ rực. Trong lòng cơn bão, những sinh vật kỳ dị xuất hiện. Đó là lũ Hỏa Tinh Thạch – những quái vật được cấu tạo từ nham thạch nóng chảy, đôi mắt chúng lập lòe như những hòn than đỏ.
"Lũ này không sợ đao kiếm thông thường đâu!" Mặc Tửu hét lên, rút kiếm chuẩn bị chiến đấu.
Nhất Phong bước lên phía trước, vai rộng của anh chắn toàn bộ luồng gió nóng cho Linh Đan. Anh trầm giọng: "Bảo vệ mình cho tốt, đừng để cát lửa chạm vào chảo."
Thanh Long Đao vung lên, một luồng đao khí mạnh mẽ xé toạc không gian, chém đôi một con Hỏa Tinh Thạch đang lao tới. Nhưng nham thạch vừa bị chém đứt lại lập tức nóng chảy và kết dính lại, chúng dường như bất tử giữa môi trường rực lửa này. Sức nóng từ lũ quái vật tỏa ra khiến không khí xung quanh Nhất Phong bắt đầu bốc cháy.
Linh Đan nhận thấy nhịp thở của Nhất Phong bắt đầu loạn. Dù anh là thủ hộ giả dũng mãnh nhất, nhưng dưới cái nắng nung người của sa mạc và sự tấn công của lũ quái vật lửa, sức bền của anh đang bị bào mòn với tốc độ đáng sợ.
Nàng vội vàng lấy ra một quả Tuyết Thỏ Băng Tinh – nguyên liệu hiếm hoi còn sót lại từ Bắc Cực. "Sư huynh, nhậm lấy!"
Nàng dùng Vị lực bóp nát quả tinh thể, biến nó thành một luồng hơi mát lạnh bao phủ lấy Nhất Phong. Trong khoảnh khắc, hơi mát giúp anh tỉnh táo, Thanh Long Đao lại một lần nữa bùng nổ uy lực, đẩy lùi đám quái vật nham thạch.
Tuy nhiên, đó chỉ là sự cứu vãn tạm thời. Khi quả tinh thể tan hết, cái nóng lại ập đến dữ dội hơn. Linh Đan nhìn về phía ngọn núi lửa khổng lồ đang phun trào ở cuối đường chân trời – Hỏa Diệm Sơn chính diện. Nàng hiểu rằng, nếu không tìm được cách thích nghi với sức nóng này, họ sẽ bị thiêu rụi trước khi kịp nhìn thấy "Ớt Hủy Diệt".
"Nhất Phong, Mặc đại ca, chúng ta phải tìm nơi trú ẩn! Cơn bão này chỉ là màn dạo đầu thôi!" Linh Đan hét lên qua tiếng gió rít.
Trong lúc chạy đua với cơn bão cát, Nhất Phong bất ngờ vấp phải một hố cát lún rực lửa. Thay vì dùng sức mạnh để thoát ra, anh lại dùng toàn bộ tàn lực đẩy Linh Đan và Mặc Tửu về phía một hang đá gần đó.
"Vào đi!" Nhất Phong gầm lên, nửa thân dưới của anh đã lún sâu vào dòng cát nóng chảy như nham thạch.
"Sư huynh!" Linh Đan hét lớn, nàng định lao ra nhưng bị Mặc Tửu giữ chặt.
Dưới sức nóng lên tới hàng nghìn độ, bộ y phục của Nhất Phong bắt đầu bốc khói, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn Linh Đan, như muốn nói rằng anh sẽ không gục ngã dễ dàng như thế. Chính vào lúc này, mảnh Chân Đế dưới đáy chảo của Linh Đan bỗng phát ra một luồng sáng vàng đất, dường như nó đang phản ứng với sức mạnh thể chất đang bị thử thách đến cực hạn của Nhất Phong.