793 từ · ~4 phút đọc
Dưới sức nóng hàng nghìn độ của hố cát lún, Nhất Phong như một pho tượng đồng bị nung đỏ. Lớp cát nham thạch nóng chảy bắt đầu tràn qua ngực, nuốt chửng lấy bờ vai rộng lớn của anh. Mỗi khi anh cố gắng vận lực để thoát ra, dòng chảy đỏ rực lại càng xiết chặt, như thể nó có linh tính, muốn nuốt chửng lấy vị "Thủ hộ giả" này để làm gia vị cho ngọn núi lửa phía sau.
"Sư huynh!"
Linh Đan gào lên, nàng không màng tới sự ngăn cản của Mặc Tửu, lao thẳng ra khỏi cửa hang đá. Đôi bàn chân nhỏ bé dẫm lên mặt cát nóng đến bốc khói, nhưng nàng dường như không còn cảm thấy đau đớn. Trong mắt nàng lúc này chỉ còn hình ảnh gương mặt Nhất Phong đang mờ dần đi vì hơi nóng và cát bụi.
Mảnh Chân Đế dưới đáy Bách Biến Chảo cảm nhận được sự tuyệt vọng của chủ nhân, nó rung lên bần bật, tỏa ra một tầng hào quang màu vàng đất bao phủ lấy Linh Đan, giúp nàng không bị sức nóng thiêu rụi ngay lập tức.
"Mặc đại ca, dùng kiếm khí tạo điểm tựa cho muội!" Linh Đan hét lớn.
Mặc Tửu không còn vẻ cợt nhả thường ngày, gã vung thanh kiếm gãy, chém ra một luồng kiếm khí lạnh lùng, đóng băng tạm thời một mảng nhỏ bề mặt cát lún. Linh Đan mượn đà đó, phóng chiếc Bách Biến Chảo ra. Chiếc chảo đen tuyền phóng to như một chiếc khiên khổng lồ, cắm phập xuống dòng cát nóng ngay trước mặt Nhất Phong, ngăn không cho nham thạch tiếp tục tràn tới.
"Nắm lấy tay muội!" Linh Đan nhoài người ra, bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm chặt lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai của Nhất Phong.
Cảm giác nóng cháy rát lan truyền từ tay anh sang tay nàng, như thể xương cốt đang bị nung chảy cùng nhau. Nhất Phong nhìn vào đôi mắt đang rưng rưng lệ nhưng đầy kiên cường của Linh Đan, anh nghiến răng gầm lên một tiếng, dùng chút sức lực cuối cùng mượn lực đẩy từ mảnh Chân Đế để thoát khỏi vũng lầy.
Khi cả hai lăn ra bãi cát bằng phẳng, cũng là lúc một bóng đen khổng lồ che lấp cả mặt trời. Từ đỉnh Hỏa Diệm Sơn, một tiếng gầm vang dội xé toạc bầu trời. Xích Long – linh thú thủ hộ vùng đất này đã thức tỉnh. Nhưng điều khiến cả nhóm kinh hoàng hơn cả chính là thứ đang mọc ngay trên vết nứt ở giữa trán của con rồng.
Một chùm quả nhỏ, đỏ thẫm như máu, mỗi quả đều tỏa ra hỏa quang rừng rực. Đó chính là Ớt Hủy Diệt.
"Ớt... nó mọc trên đầu con rồng đó sao?" Mặc Tửu nuốt nước bọt, thanh kiếm trong tay khẽ run. "Cái này không phải đi hái nguyên liệu nữa, mà là đi cướp mạng rồng rồi!"
Xích Long hạ thấp thân mình, hơi thở của nó phun ra là những ngọn lửa xanh lè. Nó cảm nhận được mảnh Chân Đế trên tay Linh Đan và gầm lên một tiếng đầy đe dọa. Đối với nó, những kẻ này không chỉ là những kẻ xâm nhập, mà là những kẻ muốn đánh cắp linh hồn của núi lửa.
Linh Đan đứng dậy, nàng cảm nhận được một luồng nhiệt lượng khủng khiếp từ chùm ớt kia truyền đến. Chỉ cần nhìn vào nó, "Tâm Nhãn Thực" của nàng đã bị bỏng rát. Vị cay của nó không chỉ là kích thích vị giác, mà là một loại ý chí bạo liệt, có thể thiêu rụi linh hồn của bất kỳ kẻ nào không đủ kiên định.
"Nhất Phong, huynh còn chiến đấu được không?" Linh Đan hỏi, giọng nàng run rẩy nhưng chứa đầy sức mạnh.
Nhất Phong đứng dậy, Thanh Long Đao trong tay anh rung lên, những vết thương do cát lún gây ra đang bốc khói trắng nhờ vào dược lực lúc trước. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng chắn trước mặt nàng, sống lưng thẳng tắp như một ngọn núi không bao giờ sụp đổ.
"Chỉ cần muội cần, ta sẽ lấy nó về cho muội."
Linh Đan gật đầu, nàng biết đây là thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Nàng không thể chỉ đứng sau lưng anh mãi. Để hái được Ớt Hủy Diệt, nàng phải dùng chính linh hồn mình để đối đầu với vị cay tàn khốc nhất thế gian.
Nàng vỗ nhẹ vào chiếc Bách Biến Chảo, nó thu nhỏ lại, tỏa ra hơi ấm của sự khởi đầu. "Đi thôi, chúng ta đi lấy mảnh ghép thứ hai!"