Bầu trời trấn Thanh Hà tháng Sáu không giống khuôn mặt của một thiếu nữ, mà giống bộ mặt sưng sỉa của một gã say rượu. Mây đen vần vũ, nặng trĩu, đè nén xuống những mái nhà tranh xiêu vẹo như muốn nghiền nát sự sống nhỏ nhoi bên dưới.
Sở Mặc co ro trong góc chuồng bò, mùi phân gia súc hăng nồng xộc thẳng vào mũi, nhưng đó lại là mùi của sự an toàn. Với một thằng nhóc mười bốn tuổi không cha không mẹ, được ngủ cạnh con bò già móng nứt còn ấm áp hơn là nằm co quắp ngoài hiên đình lạnh lẽo. Hắn áp má vào lớp rơm khô, lắng nghe tiếng sấm rền vang từ xa vọng lại.
Đùng!
Tiếng nổ xé toạc không gian, gần hơn, đanh hơn. Con bò già giật nảy mình, dậm chân thùm thụp xuống nền đất nện. Sở Mặc vội vàng vươn tay vỗ về lên cái cổ đầy những nếp nhăn của nó, miệng lẩm bẩm:
"Ngoan nào, Lão Hắc. Chỉ là ông Trời đang ho thôi."
Hắn nói vậy, nhưng chính bản thân cũng rùng mình. Đêm nay khí trời rất lạ. Không khí đặc quánh lại, cảm giác như có hàng ngàn con kiến vô hình đang bò trườn trên da thịt hắn. Lông tóc dựng đứng, một vị kim loại chua loét dâng lên trong cổ họng.
Cánh cửa chuồng bò bằng gỗ mục nát bị gió thốc mạnh, đập vào vách tường rầm rầm. Qua khe hở, Sở Mặc nhìn thấy mưa đá bắt đầu rơi. Những viên đá to bằng nắm tay trẻ con quất xuống mặt đất, tàn phá những luống rau còi cọc mà dân làng đã bán mặt cho đất cả tháng nay.
"Mất mùa rồi..." Sở Mặc thở dài, giọng nói già nua trước tuổi. Mất mùa đồng nghĩa với việc Lão Triệu chủ trại sẽ lại cắt giảm khẩu phần ăn. Cháo loãng sẽ thành nước lã, và những trận đòn roi sẽ trút xuống lưng hắn nhiều hơn cơm bữa.
Hắn sờ tay lên vai trái, nơi có một vết sẹo hình tia chớp đỏ hỏn. Người làng bảo đó là dấu ấn của xui xẻo, là lý do cha mẹ hắn bỏ mạng trong trận lũ năm xưa. Hắn là "tinh", là "quái", là thứ rác rưởi mà trời đất muốn nhổ bỏ nhưng chưa kịp làm.
Đột nhiên, một luồng sáng trắng lóa mắt chiếu rọi qua kẽ hở mái nhà, biến đêm tối thành ban ngày trong tích tắc. Mọi thứ trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng mưa đá ngừng bặt, tiếng gió rít biến mất.
Thời gian như ngưng đọng.
Sở Mặc cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Hắn ngước lên.
Thứ ánh sáng đó không phải là tia chớp bình thường. Nó có màu tím thẫm ở lõi, và thay vì giáng xuống đất, nó dường như đang tìm kiếm. Nó uốn lượn như một con rồng sống, trườn qua trườn lại trên bầu trời đen kịt phía trên chuồng bò.
"Chạy..." Bản năng sinh tồn gào thét trong đầu Sở Mặc. Hắn bật dậy, định lao ra cửa.
Nhưng quá muộn.
Một tiếng nổ chấn động tâm can vang lên, không phải bên tai, mà là nổ tung ngay trong lồng ngực hắn. Mái chuồng bò vỡ vụn. Một cột sáng tím khổng lồ đâm xuyên qua lớp tranh, xuyên qua xà gỗ, đánh thẳng xuống vị trí Sở Mặc đang đứng.
Hắn không kịp hét lên. Nỗi đau không đến ngay lập tức. Trong khoảnh khắc đó, hắn chỉ thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như bị tách rời khỏi thế giới vật chất. Hắn nhìn thấy từng thớ cơ của mình đang run rẩy, nhìn thấy dòng máu trong mạch quản đang sôi lên sùng sục, phát sáng rực rỡ.
Và hắn nghe thấy một giọng nói. Không, không phải giọng nói. Đó là một ý niệm, cổ xưa, kiêu ngạo và tàn độc, vang vọng từ tận cùng của tiềm thức:
"Kẻ được chọn... hay kẻ hiến tế?"
Sở Mặc ngã vật xuống nền đất ẩm ướt, toàn thân co giật dữ dội. Mùi thịt khét lẹt bốc lên. Con Lão Hắc lồng lộn đứt dây cương chạy mất biến.
Trong cơn mê sảng, Sở Mặc cảm thấy xương sống của mình như đang bị ai đó rút ra, thay thế bằng một thanh sắt nung đỏ. Hắn muốn chết đi cho xong, nhưng một luồng sinh khí kỳ lạ, bá đạo cứ cưỡng ép tim hắn phải đập. Mỗi nhịp đập lại lan tỏa những tia điện nhỏ li ti chạy dọc khắp tứ chi.
Bên ngoài, mưa đá lại bắt đầu rơi xối xả, vùi lấp đi tiếng rên rỉ yếu ớt của một đứa trẻ vừa bước chân qua cửa tử, để chạm tay vào một định mệnh nghiệt ngã hơn cả cái chết.
Bàn tay cháy đen của Sở Mặc vô thức nắm chặt lấy một nắm bùn đất. Trong lòng bàn tay ấy, một tia lửa điện nhỏ xíu, yếu ớt màu tím vừa lóe lên rồi vụt tắt.
Đó là sự khởi đầu của một huyền thoại, và cũng là khởi đầu của một bi kịch.