MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThương Khung Đẫm MáuChương 2: DÒNG MÁU TÍM VÀ VẾT SẸO CỦA TRỜI

Thương Khung Đẫm Máu

Chương 2: DÒNG MÁU TÍM VÀ VẾT SẸO CỦA TRỜI

1,233 từ · ~7 phút đọc

Trận mưa đá kéo dài đến tận tờ mờ sáng mới dứt, để lại một Trấn Thanh Hà tan hoang, tiêu điều. Không khí sau cơn bão lạnh lẽo và đặc quánh mùi đất ẩm.

Trong đống đổ nát của chuồng bò, một bàn tay gầy gò, xám xịt như tro tàn khẽ cử động. Sở Mặc tỉnh dậy, hay đúng hơn là bị cơn đau hành hạ đến mức không thể ngất đi được nữa. Hắn thấy lồng ngực mình như bị nung đỏ bởi một khối sắt nóng, mỗi hơi thở ra đều mang theo vị mặn chát của máu và mùi khét lẹt của da thịt cháy sém.

Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn bộ cơ bắp biểu tình dữ dội.

"Lão... Lão Hắc?"

Giọng hắn thều thào, vỡ vụn. Đáp lại hắn chỉ là tiếng gió rít qua những khe hở của mái nhà đổ nát. Con bò già đã biến mất, chỉ còn lại sợi dây thừng bị đứt ngọt như bị một thanh kiếm sắc lẹm chém qua. Sở Mặc nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng không còn đen nhẻm vì bùn đất thông thường, mà phủ một lớp vảy xám đen kỳ lạ, bong tróc từng mảng.

Hắn loạng choạng bò ra phía vũng nước mưa đọng lại cạnh chân cột. Phản chiếu dưới mặt nước đục ngầu là một gương mặt mà chính hắn cũng không nhận ra. Đôi mắt đen láy trước kia giờ đây ẩn hiện những tia sáng màu tím nhạt, chúng không định hình mà luân chuyển như những đám mây giông thu nhỏ trong nhãn cầu.

Sở Mặc kinh hoàng lùi lại. Hắn vạch lớp áo rách nát trên ngực ra.

Vết sẹo hình tia chớp từ lúc cha sinh mẹ đẻ vốn chỉ là một vệt hồng nhạt, giờ đây đã biến thành một vết rạch sâu, đỏ thẫm và đang tỏa ra những luồng nhiệt nóng hổi. Nếu nhìn kỹ, dưới lớp da mỏng manh ấy, những mạch máu không còn màu đỏ thẫm mà chuyển sang một sắc tím đầy ma mị, đang đập nhịp nhàng theo nhịp tim của hắn.

"Quái vật... mình trở thành quái vật rồi sao?"

Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim đứa trẻ 14 tuổi. Ở cái trấn nhỏ bé này, bất cứ thứ gì khác thường đều bị coi là điềm gở. Người ta từng muốn dìm chết hắn vì vết sẹo nhỏ, nếu giờ họ thấy dòng máu tím này, chắc chắn họ sẽ hỏa thiêu hắn trên giàn giáo.

"Thằng ranh con! Ngủ quên trong đống đổ nát đấy à?"

Một giọng nói chát chúa vang lên cùng với tiếng ủng nện xuống bùn lầy. Lão Triệu – chủ trại gia súc, xuất hiện với gương mặt đỏ gay vì tức giận. Nhìn thấy chuồng bò tan hoang và con bò quý giá biến mất, lão điên tiết lao tới, trên tay lăm lăm chiếc roi da bện bằng gân trâu.

"Con bò của tao đâu? Thằng ăn hại! Tao đã bảo mày phải canh chừng nó cơ mà!"

Sở Mặc chưa kịp định thần, chiếc roi đã quất xuống.

Chát!

Một đường roi cháy bỏng lướt qua vai Sở Mặc. Theo bản năng, hắn đưa tay lên đỡ. Nhưng một chuyện kỳ lạ xảy ra: Ngay khi sợi roi chạm vào da thịt hắn, một luồng điện cực nhỏ — mỏng như sợi tơ nhưng sắc như dao cạo — từ vết sẹo trên ngực hắn phóng ra, chạy dọc theo cánh tay và truyền thẳng vào chiếc roi.

Lão Triệu rú lên một tiếng, chiếc roi văng khỏi tay lão. Lão ôm lấy bàn tay đang tê dại, run rẩy nhìn Sở Mặc như nhìn thấy ma quỷ.

"Mày... mày vừa làm gì?"

Sở Mặc cũng bàng hoàng không kém. Hắn nhìn bàn tay mình, cảm giác tê tái vẫn còn đó, nhưng sâu trong tủy xương, một luồng sức mạnh hung bạo đang gầm thét, đòi hỏi được giải phóng. Hắn cảm thấy mình có thể bóp nát cả tảng đá nếu muốn.

"Chủ tiệm, tôi... tôi không biết..."

"Mày là đồ yêu nghiệt! Thằng quỷ ám!" Lão Triệu lùi lại, vấp phải một khúc gỗ rồi ngã ngồi xuống bùn. Sự sợ hãi lấn át cả cơn giận. Lão nhìn thấy đôi mắt tím của Sở Mặc lóe lên trong bóng tối của gian nhà đổ. "Mày đã giết con bò của tao! Mày định giết cả tao đúng không? Người đâu! Có yêu quái!"

Tiếng tri hô của Lão Triệu vang động cả một góc trấn. Sở Mặc biết mình không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa. Nỗi sợ hãi bị săn đuổi vượt lên trên nỗi đau thể xác. Hắn bật dậy, chạy bán sống bán chết về phía khu rừng già phía sau trấn – nơi duy nhất mà dân làng không bao giờ dám đặt chân tới vì những lời nguyền cổ xưa.

Hắn chạy, đôi chân trần đạp lên những mảnh đá nhọn và cành cây khô, nhưng lạ thay, hắn không thấy mệt. Ngược lại, mỗi bước chân chạm đất, hắn lại cảm thấy một luồng năng lượng từ mặt đất truyền ngược vào cơ thể, khiến hắn lao đi nhanh như một bóng ma trong màn sương buổi sớm.

Cho đến khi hơi thở đã cạn kiệt, Sở Mặc dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị sét đánh cháy đen từ lâu. Hắn gục xuống, hai tay ôm lấy đầu.

Dưới chân hắn, cỏ xanh bắt đầu héo quắt lại, không phải vì bị giẫm đạp, mà vì bị sức nóng từ cơ thể hắn thiêu rụi.

Trong không gian yên tĩnh của khu rừng, một giọng cười khàn khàn, mệt mỏi vang lên từ phía sau gốc cây:

"Thằng nhóc, nếu ngươi không học cách nén cái 'cơn giận' đó vào trong, ngươi sẽ thiêu cháy cả khu rừng này trước khi mặt trời kịp lên đấy."

Sở Mặc giật mình, xoay người lại. Dưới bóng tối của tán lá, một bóng người thấp bé, chân đi khập khiễng đang lầm lũi tiến ra. Đó là Lão Què – người dọn chuồng ngựa mà ai cũng khinh miệt, kẻ luôn lảm nhảm về những vị thần đã chết.

Nhưng lúc này, trong mắt Lão Què không còn vẻ lờ đờ của kẻ nghiện rượu, mà là một sự sắc lạnh đến đáng sợ. Lão nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên ngực Sở Mặc, môi run rẩy:

"Lôi cốt... thực sự là Thiên Hình Lôi Cốt. Đám già khọm ở thượng giới chắc chắn sẽ không ngờ, mầm mống của sự hủy diệt lại nằm trong tay một đứa trẻ chăn bò."

Sở Mặc run rẩy hỏi: "Ông... ông là ai? Lôi cốt là cái gì?"

Lão Què không trả lời ngay. Lão tiến lại gần, bàn tay thô ráp chạm vào trán Sở Mặc. Một cảm giác mát lạnh như dòng suối chảy qua, làm dịu đi cơn nóng hỏa thiêu trong huyết quản hắn.

"Ta chỉ là một kẻ nhặt xác còn sót lại của một thời đại đã mất." Lão Què thở dài. "Nhưng từ hôm nay, ta là người sẽ dạy ngươi cách để không bị tia sét trong người mình giết chết."

Sở Mặc nhìn vào đôi mắt già nua của Lão Què, lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy có một sợi dây liên kết với thế giới này. Không phải bằng lòng thương hại, mà bằng một bí mật chết chóc.